Xem Nhiều 1/2023 #️ Tư Duy Người Trung Quốc Trong Mắt Một Người Phương Tây # Top 9 Trend | Namtranpharma.com

Xem Nhiều 1/2023 # Tư Duy Người Trung Quốc Trong Mắt Một Người Phương Tây # Top 9 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Tư Duy Người Trung Quốc Trong Mắt Một Người Phương Tây mới nhất trên website Namtranpharma.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Ông Lexus, một người Đức từng du học ở Trung Quốc vừa có phát ngôn gây tranh luận rộng rãi trên mạng xã hội Trung Quốc. Ông Lexus nói: trên weibo, ông thấy người Trung Quốc rất khó hiểu, dường như ông nói gì cũng bị người Trung Quốc chửi bới. Ông còn đề cập một hiện tượng: ” Những bài viết bị gỡ bỏ trên weibo đa số là vì có người tố giác. Tôi cảm thấy mọi người luôn rình rập lẫn nhau, thật khó hiểu. Chúng ta chỉ nên tố giác phần tử xấu xa khủng bố. Còn đối với người khác quan điểm mà hành động như thế là hỏng bét, hệ quả là mọi người tự tạo thành thói quen kiểm duyệt chính mình, những điều nên nói lại không dám nói, gặp ai cũng phải cảnh giác”.

Ông Lexus cảm nhận, trên weibo người ta chỉ tìm cách chụp mũ và chửi nhau. Dường như nhiều người Trung Quốc không kể lý lẽ, không thích nghe nói lý sự… Phải giải thích về vấn đề này như thế nào?

Lý giải của Lexus

Thứ nhất, chuyện người Trung Quốc bất cần logic và đạo lý dường như bắt đầu có từ thời học tiểu học. Ví dụ, nếu học trò đánh nhau sẽ bị thầy cô mắng: không bao giờ làm được việc gì tốt đẹp! Đạo lý ở đây là: người tốt sao lại đánh nhau? Rõ ràng đây là thứ logic hoang đường, nhưng người Trung Quốc sợ phiền phức nên không muốn tìm hiểu để nhận rõ thị phi, cuối cùng không cần phân định ai đúng ai sai, cứ đánh mỗi đứa 50 thước cho “công bằng”. Nhưng thứ logic này ngày nay rất phổ biến ở Trung Quốc.

Về năng lực tư duy logic của người Trung Quốc, ông Lexus nói, tư duy logic của người Trung Quốc có vấn đề. Đừng nói học trò và nhà giáo, ngay cả người phát ngôn Bộ Ngoại giao nhiều khi cũng cứ như thiếu những hiểu biết thông thường. Ví dụ có người hỏi người phát ngôn Bộ Ngoại giao, điều luật nào của quốc gia cấm phóng viên nước ngoài đến khu vực nhạy cảm săn tin? Người phát ngôn kia đã đáp lại rằng “Đừng lấy luật pháp ra làm lá chắn”. Câu trả lời này không chỉ thể hiện ý thức kém cỏi về pháp luật, còn cho thấy thứ văn hóa không màng gì đến lý lẽ, thích dùng quyền lực thay cho lý lẽ.

Ngoài ra, người Trung Quốc còn có logic kiểu “biện chứng”, loại này thường hay xuất hiện trong ngôn từ của những dư luận viên trên mạng, ví như khi họ vừa thấy có ai đó ca ngợi nước Mỹ hoặc tán thành di dân ra nước ngoài là họ hét lên “con không chê cha mẹ khó, chó không chê chủ nghèo”. Hoặc những phát ngôn như, ” xã hội chuyên chế dĩ nhiên không tốt, nhưng xã hội dân chủ cũng không thấy có điểm nào hay ho”.

Khi cho rằng cái gì cũng có ưu có khuyết thì cũng có nghĩa không còn phân biệt vấn đề tốt hay xấu nữa. Tư duy này rất phổ biến ở Trung Quốc hiện nay, đây là kiểu tư duy không phân biệt đâu là nặng hay nhẹ, là chủ yếu hay thứ yếu. Loại người tư duy kiểu này thường nói: trên thế giới này không có gì tuyệt đối, vì thế không có gì là quan trọng. Những dẫn chứng cho trường hợp này đếm không xuể. Nhiều người Trung Quốc không tập trung vào logic của vấn đề tranh luận mà bắt đầu từ lập trường cố hữu (định kiến) của mình và kết thúc bằng việc công kích cá nhân người kia, hệ quả là từ tranh luận lý lẽ biến thành hai bên chửi rủa nhau.

Thứ hai, có khi hiểu lý lẽ nhưng nói không được vì bên kia không quan tâm đến lý lẽ. Ví dụ trong thời Cách mạng Văn hóa có câu nói kinh điển: “Nói Cách mạng Văn hóa tốt nghĩa là tốt”. Đại Cách mạng Văn hóa tốt ở chỗ nào không rõ, nhưng nghe tuyên truyền thường xuyên là tốt, như vậy có nghĩa là tốt.

Ở Trung Quốc, người có tri thức có khi lại chỉ để dùng vào việc đánh lạc hướng người khác. Vì thế nhiều phát ngôn của các chuyên gia khiến người ta phải “trố mắt líu lưỡi”. Nào là khoảng cách giàu nghèo ở Trung Quốc không có gì đáng ngại, khoảng cách giàu nghèo càng lớn thì càng kích thích phát triển kinh tế. Nào là hủ bại có ích cho phát triển kinh tế. Nào là lạm phát của Trung Quốc chủ yếu là vì đồng Đô la Mỹ mất giá… Vô số người động một chút là chửi người khác là Hán gian, bán nước, hận không thể xẻ thịt lột da đối phương. Trong tiềm thức, những người này muốn mượn sức mạnh chính trị giúp bản thân giành thắng lợi trong tranh luận, đây là loại người vô cùng hèn hạ.

Về mặt tâm lý, không nghi ngờ gì, kiểu chửi người khác này chính là phép thắng lợi tinh thần. Khi chửi người khác là ngu si thì kẻ chửi kia có cảm giác được ở tầng bậc cao hơn, qua đó cảm thấy tinh thần vui vẻ… Bi đát hơn, có những người lời hồ đồ phát ngôn trên truyền hình mà lại được nổi danh. Ví dụ, khi Nhuế Thành Cương (MC truyền hình nổi tiếng Trung Quốc đã bị bắt giam) đón Gary Locke đến Trung Quốc nhậm chức bằng vé máy bay Hạng phổ thông đã nói: để nhắc nhở người Mỹ còn nợ tiền Trung Quốc. Những ai có chút hiểu biết về kinh tế đều hiểu rằng, mua trái phiếu của Mỹ là một kiểu đầu cơ, vì số ngoại tệ khổng lồ của Trung Quốc kiếm được từ hoạt động xuất khẩu không thể cứ để yên trong ngân hàng cho nên cần tham gia vào các kênh đầu tư. Nếu anh muốn thể hiện bất mãn chuyện mua trái phiếu của Mỹ thì nên kháng nghị tại cơ quan quản lý ngoại hối chính phủ chứ không nên châm biếm Đại sứ Mỹ đến Trung Quốc nhậm chức. Không nên vì chuyện Trung Quốc mua trái phiếu của Mỹ mà làm dáng kiêu căng, hành xử như vậy không chỉ cho thấy bản thân vô văn hóa mà còn để lộ thiếu kiến thức hiểu biết thông thường.

Thứ ba, trong tâm lý người Trung Quốc chỉ chú trọng đến uy quyền, coi nhẹ chân lý, đa số người Trung Quốc đi học không vì tìm kiếm chân lý mà vì tìm kiếm quyền lực, đặc biệt là quyền lực chính trị, sau đó là quyền lực đối với những người thân trong gia đình, thứ nữa là quyền lực “có văn hóa”.

Ở Trung Quốc, pháp luật đứng dưới quyền lực, còn đạo lý càng không đáng để bàn luận. Người Trung Quốc có câu, ” Tú tài gặp quân nhân, có lý nói không ra”. Vì thế mà xảy ra vô số chuyện phi lý và bi hài trong hệ thống quyền lực Trung Quốc hiện nay. Có những nơi nếu bạn nói lý với họ thì họ sẽ giở trò lưu manh với bạn; bạn lưu manh với họ thì họ nói chuyện pháp luật với bạn; bạn nói pháp luật với họ thì họ lại nói chính trị với bạn… Truyền thông từng đưa tin một trường hợp bị cảnh sát chặn xe phạt, người lái xe hỏi phạt vì lý do gì, cảnh sát chỉ nói: phạt gấp đôi! Hay có trường hợp một người đi nói chuyện phải trái với Bí thư Chính pháp, Bí thư Ban Chính pháp nói: môi trên của tôi là trời, môi dưới là đất, tôi chính là pháp luật…

Lại ví dụ, khi nói đến lịch sử cận đại, người Trung Quốc thường cho rằng nỗi nhục của họ do chủ nghĩa đế quốc gây ra, bọn đế quốc luôn ức hiếp Trung Quốc, chúng quá tàn nhẫn, quá tham lam. Mỗi khi chiến tranh thất bại thì Trung Quốc lại nói do vũ khí người ta quá tiên tiến, vũ khí chúng ta quá lạc hậu, rất ít người xem lại những sai lầm và khiếm khuyết của mình. Ai có ý phê bình thì lo sẽ bị quy là phản quốc, bị mọi người lên án, nguyền rủa. Ở đây không chỉ do nguyên nhân chính trị, quan trọng hơn là người Trung Quốc thiếu khả năng tự kiểm điểm lại mình, không thích bị phê bình, đa số mọi người thường cảm thấy khó chấp nhận khi nghe những lời không tốt về mình. Đặc biệt khi nói về thời kỳ Cách mạng Văn hóa, mọi người thường quy tội ác vào sai lầm của một số lãnh đạo, là âm mưu của một thiểu số người chứ không chịu tự phản tỉnh về những nguyên nhân sâu xa hơn, như tính cách dân tộc, chế độ, nền văn hóa, tư tưởng. Dường như mọi người đều là người vô tội, đều là người thanh bạch. Trong thời kỳ này có vô số người bị đấu tố, bị giam cầm, đánh chết, lăng nhục, hãm hại, phải tự sát; nhưng càng có nhiều hơn những kẻ đi mật báo, đi ức hiếp, giết chóc và làm nhục người khác. Trong khi vài chục năm qua rất hiếm khi nghe chuyện có người tự trách đã từng làm mật báo, làm đấu tố, giết người… cho dù vô số những kẻ từng làm việc này đang sống ung dung tự tại, thế nhưng lại luôn tự cho bản thân vô tội, thanh bạch, những sai lầm toàn là do người khác gây ra…

Khi nói lý lẽ phải đứng ở góc nhìn khách quan, không thể thay đổi quan điểm vì lợi ích vị kỷ. Hugo tiên sinh từng phẫn nộ lên án liên quân Anh Pháp cướp bóc tại Vườn Viên Minh, thậm chí chửi đồng bào của mình là giặc, nhưng có ai vì thế mà dám lên án ông phản quốc? Đạo đức là phải nói lên sự thật, nếu như sợ sự thật làm tổn hại danh dự quốc gia mà phải nói lời giả dối, vậy thì người Trung Quốc có nên oán trách nếu người Nhật Bản muốn tìm cách che giấu hành vi xâm lược của họ không?

Nguồn: chúng tôi

Người Trung Quốc Nghĩ Gì Về Người Việt Nam?

Trong mắt đại đa số người Trung Quốc, Việt Nam là một nước bé tí tẹo, nghèo, chả biết có nói tiếng mẹ đẻ không hay phải vay mượn tiếng nước khác, nhiều phụ nữ Việt Nam sang đây lấy chồng dân tộc, nhiều bà lấy mấy chồng trong vài năm, về đến Việt Nam thì giàu sụ…

Đây là bài đăng được trích từ cuốn sách mới ra mắt của Spiderum: “Du học ký: Vạn dặm có chi?”, hi vọng sẽ mang cho bạn những góc nhìn khác về Trung Quốc nói riêng và chuyện du học nói chung.

Người Trung Quốc nghĩ gì về người Việt Nam?

Cũng phải mất 5 tháng trời đắn đo với hai cơ hội đi Singapore hay đi Trung Quốc, mình mới ký vào bản hợp đồng sang Thâm Quyến. Công việc trước đó của mình là làm phiên dịch ở phòng phát triển sản phẩm của một công ty chuyên về quà tặng cao cấp. Nghe thì oai thế thôi, chứ công ty hay gọi tắt là “phòng mua”. Ngoài dịch thuật văn bản, tài liệu, mình còn có nhiệm vụ mua hàng trực tuyến bằng tiếng Anh, đón tiếp, đi theo phiên dịch cho sếp khi nhà cung cấp nước ngoài đến thăm công ty.

Do đặc thù các mặt hàng, nên mình chủ yếu phụ trách về đồ công nghệ. Đợt ấy sếp ở Việt Nam có dự án mới nên mình có cơ hội làm việc trực tiếp với sếp người Trung sau này. Lúc đầu qua Skype, email, chốt đơn, rồi có cuộc gặp gỡ tại Hà Nội. Sau khi dự án thành công tốt đẹp, sếp người Trung mình bày tỏ sự ngạc nhiên bởi sao người Việt mà nói tiếng Anh tốt, chuyên nghiệp thế. Một tuần sau ông gửi email cho mình, hỏi mức lương ở công ty đang làm bao nhiêu? Nếu có thể, mời mình sang đây làm, chuyên đi đón tiếp khách nước ngoài đến thăm công ty, sales và giúp công ty chỉnh sửa thông tin sản phẩm, từ khoá, cũng như đầu tư hình ảnh trên Alibaba, lương đề xuất là 1xxx USD/ tháng. (…)

Thâm Quyến, tên tiếng Anh là Shenzhen, là thành phố trực thuộc tỉnh của tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Thâm Quyến nghĩa là “con lạch sâu” nhưng tên địa danh này trong tiếng Việt thường phiên âm sai thành Thẩm Quyến. Đây là đặc khu đầu tiên của Trung Quốc do lợi thế nằm giáp Hồng Kông. Địa điểm này được chọn là thử nghiệm mô hình cải cách kinh tế Trung Quốc vì cả dân Thâm Quyến và dân Hồng Kông cùng có chung ngôn ngữ (tiếng Quảng Đông), chung văn hóa và dân tộc, nhưng Thâm Quyến lại có giá nhân công, đất đai rẻ hơn nhiều. Ý tưởng đã thành công rực rỡ, tạo tiền đề cho Trung Quốc đẩy nhanh quá trình cải cách mở cửa kinh tế.

Là một thành phố rất trẻ, nhưng GDP Thâm Quyến hiện nay đã lọt top 10 thành phố giàu có nhất Trung Quốc, chỉ sau Thượng Hải và Bắc Kinh. Có thể nói Thâm Quyến là thiên đường công nghệ, “thung lũng Silicon châu Á”, nổi tiếng với các nhà máy lắp ráp như Foxconn, Apple, Lenovo… Các công ty phần mềm đầu não như Tencent, Baidu, Youku của Trung Quốc cũng nằm vùng ở thành phố này.

Người ở Thâm Quyến 99% là dân tứ xứ, 1% còn lại dân bản địa cực giàu, bởi họ được chính phủ mua đất với giá rất cao (trước đây Thâm Quyến chỉ là một làng chài nhỏ, sau chính sách của Đặng Tiểu Bình thì trở thành đặc khu kinh tế và phát triển một cách nhanh chóng).

Tầng lớp trí thức, tốt nghiệp đại học, cao đẳng phần lớn đều làm giám đốc và nhân viên văn phòng (chủ yếu làm sales), tầng lớp tốt nghiệp cao trung trở xuống thì làm tại các khu vực nhà máy, xưởng sản xuất và lắp ráp.

Ở Thâm Quyến không có nhiều người Việt như ở các tỉnh gần biên giới Việt Nam (người Việt tập trung nhiều nhất ở tỉnh Quảng Tây), nên khi mình giới thiệu đến từ Việt Nam, rất nhiều phản ứng đủ thể loại ố á khiến mình không khỏi ngỡ ngàng. Tựu trung lại là những câu hỏi sau:

– Việt Nam nói tiếng Trung, tiếng Thái hay tiếng Anh? (Vài bác còn hồn nhiên chào mình Sawadikap) – Người Việt ăn cay không, có món A, B,C như ở bên này chứ? – Việt Nam có rất nhiều xe máy đúng không? – Nghe nói phụ nữ Việt Nam giỏi cơm nước giặt giũ đúng không? – Du lịch đến Việt Nam rất rẻ đúng không?

Vân vân và vân vân. Toàn những câu hỏi nghe rất… khó chịu. Đại ý, trong mắt đại đa số người Trung Quốc, Việt Nam là một nước bé tí tẹo, nghèo, chả biết có nói tiếng mẹ đẻ không hay phải vay mượn tiếng nước khác, nhiều phụ nữ Việt Nam sang đây lấy chồng dân tộc, nhiều bà lấy mấy chồng trong vài năm, về đến Việt Nam thì giàu sụ…

Thế đấy, hóa ra mình không ưa nước họ như thế nào, thì họ cũng chẳng có thiện cảm tốt đẹp với nước mình. Người Việt hay nói “bọn Trung Quốc” nó thâm lắm, muốn chiếm nước mình, rồi hại dân ta bằng cách thải bao nhiêu hàng rởm, hàng giả qua biên giới. Bọn thương lái thì mua sừng trâu, lá non, những loại hàng nghe thì dở hơi với giá cắt cổ, mua chuộc mấy bác nông dân hám lợi nhỏ trước mắt rồi sau đó bốc hơi, để rồi nước mắt lưng tròng, bao lâu sau cũng không hồi lại được vốn. Rồi thì “bọn Trung Quốc” vô văn hóa, đi đâu cũng nói to, khạc nhổ, không có ý thức…

Người Châu Á chúng ta hay nhìn và rêu rao về những mặt tiêu cực, với tư tưởng của Chu Du (trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, đố kỵ với Khổng Minh mà hộc máu chết), ngại khen, ngại công nhận người khác tài giỏi, tốt đẹp hơn. Nhắc đến nhau chỉ “ôi dào, cái nước ấy có gì, nghèo rớt”, kể như trót giàu hơn thì “vì nó là thuộc địa của Mỹ”, nếu toàn trai xinh gái đẹp thì “toàn đi phẫu thuật, để mặt mộc xem” (Hàn Quốc)… Thôi thì cũng thông cảm cho họ, văn hóa tiểu nông ăn sâu quá rồi, con gà thì tức nhau tiếng gáy, và cũng vì chút Chu Du còn sót lại, cả ngàn năm Bắc thuộc còn gì…

Quay trở lại vấn đề Việt Nam trong con mắt của Trung Quốc, là một đứa hiếu thắng nên lúc đầu mình phản ứng khá gay gắt bằng tất cả sự tự hào rằng: nước tôi có ngôn ngữ riêng, tôi cũng học tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai, nước chúng tôi đã hoàn toàn độc lập dưới sự lãnh đạo của Bác Hồ, quê hương tôi nổi tiếng với danh lam thắng cảnh như vịnh Hạ Long, Nha Trang, Đà Nẵng, rồi cả áo dài, cà phê…

Tuy nhiên kỷ niệm khó quên nhất là một lần mình theo sếp đi gặp khách người Qatar. Đi cùng với khách là một bà người Trung với chức năng như phiên dịch. Bà này nom cũng trẻ trung, tiếng Anh bình thường nhưng tỏ ra vô cùng tự tin, nói hết phần người khác. Bả tỏ ra cực kỳ ngạc nhiên khi mình không phải người Trung, còn ông khách thì Việt Nam là cái nước nào, nổi tiếng về cái gì? Mình chưa kịp trả lời, thì vâng, chính là người phụ nữ lắm lời ấy “Her country is famous for WIFE”. Với cái vốn tiếng Anh chưa chuẩn của bả, mình tưởng RICE, nhưng không, mụ ấy lặp lại “WIFE”. Đại ý, ở Trung Quốc, muốn lấy được vợ thì phải có nhà, có ô tô, còn những ông không đủ tiền sẽ lấy vợ Việt Nam, vì lấy gái Việt Nam chỉ cần chút tiền là đủ. Thề là lúc ấy mình chỉ muốn… phi cái dép vào mồm người đàn bà vô học này, nhưng kìm lại được, mình hỏi bạn đã đến Việt Nam chưa? Tất nhiên là chưa rồi, nên mình thêm một bài – rằng thì là chưa biết, chưa đến thì đừng giới thiệu về một quốc gia khác cho bạn bè quốc tế như vậy. Nếu giả sử tôi kể Trung Quốc là cái nước nổi tiếng xấu tính, lũ con gái rặt một lứa thực dụng, lấy chồng vì tiền với một ông không mang quốc tịch Trung hay Việt, bà thấy như nào? Vui chứ?

Hiện tại, chỉ có mình mình là người nước ngoài ở công ty, khối dân văn phòng gọi tên tiếng Anh của mình – Cherish, còn anh em bên xưởng sản xuất gọi với tên thân mật Tiểu Vũ. Công ty hay đi chơi cùng nhau nhân các dịp sinh nhật nhân viên, cuối tuần mấy cô bạn cùng phòng rủ nhau đi mua sắm, spa gì đó. Dù vốn tiếng Anh của họ chưa đủ lắm, nhưng vẫn nhiệt tình Google translate giúp đỡ, khá đáng yêu và khiến mình có những cái nhìn thiện cảm hơn về Trung Quốc. Họ cũng biết thêm được Hà Nội là thủ đô của Việt Nam, người miền Bắc không ăn cay và người miền Trung có tiếng địa phương nặng như người Hồ Bắc bên này. Rồi Việt Nam có phở ngon như thế nào, công dụng của rau thơm với sức khỏe mà người Trung bỏ qua…

Đây cũng là năm thứ 3 mình quay trở lại Thâm Quyến làm việc, tác phong trong công việc, năng lượng tích cực và sự đóng góp của mình cho công ty đều được đền đáp xứng đáng. Đặc biệt là vốn tiếng Trung được cải thiện vượt bậc, nên hiện tại mình đã giao tiếp khá thành thạo với mọi người trong cả công việc lẫn cuộc sống.

Khi con người ta cởi mở với nhau hơn, mọi khoảng cách về địa lý, văn hóa dường như ngắn lại. Mọi người lại mời mình đi các thành phố khác như Vũ Hán, Đông Quản, Quảng Châu, Giang Tây, Trung Sơn, Vân Nam… trong những dịp nghỉ lễ. Mỗi vùng lại một ngôn ngữ địa phương khác nhau, một đặc sản khác nhau, nhưng có đi mới thấy mình được nhiều hơn là mất. Mỗi lần về Việt Nam mình đều đi du lịch đâu đó, khi bạn bè bên này xem ảnh đều trầm trồ, Việt Nam đẹp thế à, cứ nghĩ đây là nước nào đó ở Châu Âu cơ? Và nhất định rồi, có cơ hội, mình sẽ mời họ về Việt Nam, trải nghiệm cái dải đất hình chữ S nhỏ xinh này.

– Nguồn: spiderum –

o0o

Tần Thời Duy Nhất Người Chơi Chương 715: Một Giấc Chiêm Bao Vàng Lương

Doanh Chính ánh mắt nhắm lại, Hạng Yến cái gọi là địch nhân địch nhân chỉ sợ cũng bao gồm Tần Quốc, mà đối với hắn mà nói, vô luận là Sở quân cũng hoặc là âm dương gia, lại làm sao không phải nhất thời là bạn địch nhân.

Chỉ là thời cuộc bức bách, có cường địch ở bên, Tần Sở hai nước đều không có lựa chọn nào khác.

Chậm rãi ngoạn vị đạo, “Bây giờ Hàm Cốc Quan ở ngoài chỉ có Bách Việt chiếm đoạt Sở Địa cùng Yến Quốc chưa rơi vào Hàn Vương tay, mặc kệ vị này Bách Việt quân từ đó mưu đồ Tề Quốc, vẫn là Yến Quốc sự tình, đều cùng Tần Sở hai nước một lợi tướng 28 nhận, chỉ sẽ có tổn hại Hàn Vương lợi ích”

Doanh Chính nói xong ánh mắt ngưng tụ nói, “mà một khi Tề Quốc rơi vào vị này Bách Việt quân trong tay, Hàn Vương liền sẽ vì vậy mà mất đi một cánh tay đắc lực, bảy quốc chi ở giữa, thì có một cường hai yếu ba chân thế chân vạc, tạm thời kiềm chế lẫn nhau khả năng, đối với Tần Sở hai nước mà nói, cũng chưa chắc không thể xem như một cái tin tốt”

“Như thế xem ra, lần này cùng Bách Việt chuyện kết minh, trăm điều lợi mà không một điều hại!”

Hạng Yến ánh mắt quang mang lóe lên, ánh mắt thâm thúy nói, “nếu có mấy trăm chui từ dưới đất lên thất lang nơi tay, với thủ thành thời điểm miễn trừ binh Ma Thần tai ách, lấy Tần Sở hôm nay binh lực tuy vô pháp thắng qua Hàn Tề đại quân, nhưng cũng đủ để mượn địa lợi cố thủ thành trì”

Đông Hoàng Thái Nhất trên mặt có nhìn không ra mảy may thần sắc biến hóa, nhìn về phía Doanh Chính chậm rãi nói, “Bảy nước phân tranh cùng ta âm dương gia không quan hệ, chỉ là hi vọng Tần Vương không nên quên, cùng âm dương gia ở giữa giao dịch liền có thể”

Tiếng nói vừa ra ở giữa, Điện Các bên trong như màn bóng đêm cùng tinh thần chậm rãi thối lui, giống như che nguyệt mây mù dời lỏng lẻo.

Trong một chớp mắt, Điện Các trống rỗng hơn hoàng hôn đèn đuốc cùng đang tại hướng đi án cái khác Bách Việt Cấm Vệ, giống như mới vừa rồi hết thảy đều chỉ là hoàng lương nhất mộng, hiện tại mới như ở trong mộng mới tỉnh.

Doanh Chính thần sắc hơi động, nhìn về phía án bên cạnh tựa hồ đối phương tài sở phát sinh hết thảy không phát giác gì Bách Việt Cấm Vệ, chẳng biết lúc nào Đông Hoàng Thái Nhất sớm đã biến mất không thấy gì nữa.

Doanh Chính ánh mắt hơi trầm xuống, liền hắn biết, âm dương thuật đọc tâm tại âm dương gia bên trong đã là chưa có người có thể nắm giữ, tựa hồ tục truyền chỉ có đã là Hàn Vương phu nhân đông quân Diễm Phi từng có sử dụng, mà cầm huyễn cảnh quyết cùng âm dương thuật đọc tâm đồng thời thi triển, dùng cái này dò xét người khác biết, nhưng lại làm cho người không phát giác gì, vị này thần bí chí cực âm dương gia chưởng giáo thực lực, thật là khiến người kinh hãi.

Như thế xem ra, mặc dù biết rõ âm dương gia lấy chui từ dưới đất lên thất lang tác dụng có lẽ cùng Mặc gia cấm địa có quan hệ, lúc này cũng đừng không hắn tuyển!

Tân Trịnh, Hàn Vương cung.

Lại là một cái nắng ấm cạn chiếu thời gian, công tử phủ trong hậu viện, gió phất ngọn cây, giả sơn xa xa hoa thụ trước nhẹ nhàng rơi xuống cánh tới.

Bình phong ở giữa, Hàn Lăng cầm trong tay chén rượu ngồi có trong hồ sơ trước, đang nhìn trên bàn tin lụa, đây là Hàm Cốc Quan bên trong Công Tôn Vũ truyền đến tin tức, Tần Đô Ung Thành ngoài trăm dặm, Tần Sở hai nước cộng thủ thành trì đã có phá thành chi tượng.

Bàn trà phía bên phải, Tử Nữ ngồi quỳ chân, nàng chậm rãi cầm chén rượu lên mảnh nhấp một miếng, khinh hu khẩu khí, lại cười nói, “Dùng cái này lúc tới xem, chỉ sợ không bao lâu, Tần Sở hai nước đại quân liền không thể không bỏ thành trở ra, lấy thủ Ung Thành”

Nàng nói xong che miệng nói, “có ngươi trước đây tiến về Sở Đô Thọ Xuân, lấy Bách Việt quân thân phận đáp ứng cùng Tần Sở hai nước chuyện kết minh, muốn đến Doanh Chính cùng Hạng Yến dù cho toà này cộng thủ kiên thành bị phá, cũng không biết trực tiếp vứt bỏ Ung Thành với không để ý, lui hướng về bắc địa để cầu tự vệ”

Hàn Lăng mỉm cười, từ chối cho ý kiến nói, “Tái Ngoại bắc địa từ trước đến nay Khổ Hàn, với lại bộ tộc rất nhiều, cho tới bây giờ cũng không phải là cái gì tốt chỗ”.

Giao diện cho điện thoại

Điềm Tĩnh Là Một Trong Những Biểu Hiện Của Một Người C…

Sự điềm tĩnh là thước đo mức độ chín chắn, là biểu hiện sự tự tin, bản lĩnh tự chủ và sức mạnh nội tâm của con người.

Điềm tĩnh là giữ cho tâm trạng yên lành không để những cảm xúc tiêu cực điều khiển hành động của mình. Là biểu hiện của người có bản lĩnh, tự chủ. Giúp con người xử lí tốt các vấn đề trong giao tiếp và ứng xử. Từ đó sẽ có cách xử lý kịp thời theo những phương pháp tích cực, hữu hiệu nhất.

Người có được sự điềm tĩnh sẽ là người phát huy được triệt để những khả năng trong bản thân mình, chế ngự và kiểm soát được tốt các trạng thái cảm xúc của bản thân. Nhờ vậy họ có thể dễ dàng xoay xở với những thử thách hoặc tình huống chẳng may bị vướng vào. Đó cũng là nguồn sức mạnh tiềm ẩn giúp họ suy xét thấu đáo mọi sự việc xung quanh.

Trong cuộc sống hoặc trong bất cứ một khía cạnh hay lĩnh vực nào, người điềm tĩnh luôn toát ra ở bản thân một sức hút vô hình, họ toát lên sự tự tin, chín chắn và trưởng thành. Do đó họ thường luôn là người lãnh đạo và quản lí mọi người. Khác xa với người những người luôn nôn nóng, bực tức và khó chịu.

Người giữ được sự điềm tĩnh còn là người có bản lĩnh đương đầu trước mọi trắc trở của cuộc đời.

Một ví dụ điển hình tôi đã từng gặp, là vấn đề của một cô nhân viên tuyển dụng nhân sự của 1 công ty về Tuyển dụng việc làm. Hàng ngày công việc của cô cứ đều đặn là tuyển nhân viên cho các nhà hàng, khách sạn, quán cafe… và công việc đó cứ duy trì như thế suốt 3 tháng, đến khi cô cảm thấy khó chịu và bực tức về ứng viên của mình. Cô kể với tôi rằng :” Ứng viên không coi người tuyển dụng ra gì hết, hẹn qua phỏng vấn nhưng lại không qua, thế mà hứa hẹn gê lắm.” Thế rồi cô chán nản và từ bỏ công việc này, sau đó cô xin làm ở 1 công ty khác. Nhưng không lâu sau, cô lại xin nghỉ và cũng than vãn với tôi những câu tương tự như thế. Tôi hỏi cô: ” Chị có biết vì sao mà ứng viên lại không qua phỏng vấn không? Chị có tự hỏi sao những người khác tuyển được còn mình lại không? Chị có thay đổi phương pháp làm chưa hay vẫn áp dụng cách làm cũ?” Cô suy nghĩ 1 hồi lâu và mới chợt nhận ra mình đã quá nôn nóng và không có sự kiên nhẫn. Cô chỉ nghĩ đến lợi ích bản thân mà không suy xét đến các khía cạnh khác. Nếu là một người điềm tĩnh, chắc chắn cách cư xử của cô sẽ khác, sẽ không nóng vội, và cũng sẽ không nhìn cuộc sống 1 cách phiến diện như thế. Xét đến khía cạnh nghề nghiệp thì có lẽ cô chưa thực sự có đam mê với chính nghề của mình. Bởi điều cần nhất chính là Làm dịch vụ phải có lòng mến khách, phải có tính kỷ luật và sự kiên nhẫn phục vụ.

Vì thế, việc rèn luyện tính điềm tĩnh là điều cần phải làm, càng sớm sẽ càng tốt cho công việc cũng như các lĩnh vực khác sau này của bạn nếu bạn không muốn xảy ra bất kỳ sự hối tiếc nào.

Hãy nhìn những người lãnh đạo có tầm cỡ, họ đều là những người điềm đạm, trầm tĩnh. Triết gia John Stuart Mill cũng đã từng nói: “Sự điềm tĩnh chính là bản lĩnh của một người đã được nâng cao”.

alojob tin rằng, các bạn chắc chắn sẽ thành công với sự điềm tĩnh của chính mình.

Bạn đang xem bài viết Tư Duy Người Trung Quốc Trong Mắt Một Người Phương Tây trên website Namtranpharma.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!