Xem Nhiều 12/2022 #️ Severus Snape – Là Người Tốt, Là Anh Hùng, Hay Chỉ Đơn Giản Là Kẻ Si Tình Ngây Dại / 2023 # Top 17 Trend | Namtranpharma.com

Xem Nhiều 12/2022 # Severus Snape – Là Người Tốt, Là Anh Hùng, Hay Chỉ Đơn Giản Là Kẻ Si Tình Ngây Dại / 2023 # Top 17 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Severus Snape – Là Người Tốt, Là Anh Hùng, Hay Chỉ Đơn Giản Là Kẻ Si Tình Ngây Dại / 2023 mới nhất trên website Namtranpharma.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Phần 1: Sự gặp gỡ của tình yêu trọn đời

Severus Snape đã dành gần như trọn cuộc đời mình để yêu Lily Evans – giấc mơ của Snape từ thuở thiếu thời. Lần gặp gỡ tình cờ với cô chính là khoảnh khắc mở ra chuỗi ngày hạnh phúc nhất và cũng đau thương nhất trong cuộc đời Snape. Để rồi khi Lily chết dưới tay chúa tể hắc ám, trái tim vốn đã u ám của Snape dần nguội lạnh và vỡ tan ra thành từng mảnh. Suốt phần đời còn lại, Snape hy sinh hết tất cả những gì mình có để giữ trọn lời hứa với người con gái mình yêu, đó là bảo vệ Harry Potter, đứa con trai duy nhất của Lily. Nhưng trớ trêu thay, Harry lại giống hệt với cha mình, kẻ mà ông căm hận bấy lâu nay. Trước sự giằng xé bởi mối căm hận thời niên thiếu, Severus vẫn lựa chọn thực hiện lời hứa với người con gái mình yêu, ông theo sau và bảo vệ những đứa trẻ ấy đến hơi thở cuối cùng. Nếu để ý thấy, ba đứa trẻ bao gồm cả Harry đều mang một nét gì đó vô cùng riêng biệt thuộc về Lily: ví như Harry có đôi mắt màu xanh biếc, như Ron sở hữu mái tóc màu đỏ rực, hay như Hermione với trí thông minh nhạy bén cùng thành tích luôn đứng đầu trong trường. Cũng vì tìm thấy hình ảnh của Lily trong nhóm bạn nhỏ ấy, ông chấp nhận làm gián điệp hai mang, chịu mọi tiếng xấu về mình, thậm chí giết chết cụ Dumbledore để rồi nhận lại sự oán thán của người đời, ông làm tất cả những việc đó, có chăng chỉ là để bảo vệ mối tình khắc cốt ghi tâm và chấp niệm đau khổ một đời của mình bằng mọi giá…Câu hỏi đầu tiên trong lớp Độc dược mà Snape hỏi Harry: “Potter! Nếu ta thêm rễ bột của lan nhật quang vào dung dịch ngải tây thì ta sẽ được gì?

Theo ngôn ngữ về các loài hoa từ thời Victoria, “lan nhật quang – aspodel” là một loại hoa cùng họ với Lily và tên của nó còn có nghĩa là “lòng thương tiếc của ta cho nàng sẽ theo xuống tận dưới mồ.”

Còn “ngải tây – wormwood” thì còn có ý nói về sự trống vắng, nó cũng thường được dùng để làm biểu tượng của sự đau khổ. Nếu kết hợp những điều này lại với nhau, ý nghĩa câu hỏi của thầy Snape có thể dịch ra là: “Sự vắng mặt của Lily trên cõi đời này là nỗi đau lớn nhất của đời ta.”

Nếu nghiên cứu kĩ hơn, trong thần thoại Hy Lạp, lan nhật quang gắn liền với cái chết và tang tóc, dễ dàng tìm hiểu được loài lan này được dùng trên vương miện của Persephone (vợ của Hades). Không khó để thấy Snape hình dung rằng Lily giống như Persephone và thầy giống như Hades mặc dù là thầy không thể cưới Lily.

Và còn ly kì hơn, hoa lan nhật quang dùng để chữa các vết rắn cắn. Trong truyện, Lily đã hy sinh thân mình bảo vệ cho người con trai khỏi người kế vị của Slytherin– người được cho là có liên kết mật thiết với rắn.

Và ngải tây, hóa ra còn liên hệ tới nữ thần mặt trăng Artemis. Và… biểu tượng liên hệ chặt chẽ với vị thần này là một con hươu. Hươu cũng chính là vị thần hộ mệnh của Lily, và Snape, người yêu cô say đắm.

Severus Snape đã dành gần như trọn cuộc đời mình để yêu Lily Evans, thậm chí thần hộ mệnh của ông cũng biến thành con hươu cái, giống với thần hộ mệnh của Lily (thần hộ mệnh sẽ thay đổi dựa theo người mà mình yêu quý).

Mình tin rằng câu nói cảm động nhất khi nói với người yêu chính là “Anh yêu em như Snape yêu Lily.” Bởi tình yêu người thầy này dành cho cô gái tóc đỏ ấy chính là thứ tình cảm sâu sắc nhất, hi sinh nhất, thầm lặng nhất và cũng dữ dội nhất.Thầy đã yêu Lily gần như trọn cuộc đời. Ngay cả khi cô ấy đã lấy người khác, đã có một gia đình của riêng mình. Và ngay cả khi cô ấy đã mất đi, tình yêu đó vẫn mãi trường tồn, chưa từng thay đổi.

Mình có đọc được một câu nói rất hay, đó là: “Đã nói là cả đời, thì thiếu một năm, một tháng, một ngày đều không còn là cả đời nữa.”Liệu ai đáp ứng nổi “cả đời”? Có lẽ chỉ có duy nhất một Severus Snape mà thôi.

Mục đích sống của Severus Snape không phải là quyền lực, cũng không phải là đam mê với nghệ thuật hắc ám, mà là vì tình yêu trọn đời với người con gái trong trắng xinh đẹp Lily Evans. Ông vừa là người hùng thầm lặng trong trận chiến Hogwarts lại vừa là kẻ si tình vĩ đại, cao cả đến tận giây phút cuối cùng.

Phần 2: Đường tới Hogwarts – đường tới nỗi ân hận dai dẳng một đời

Snape cùng Lily lên chuyến tàu tốc hành Hogwast. Lily – cô bé phù thủy gốc muggle hào hứng tìm hiểu về thế giới phép màu, nhờ có Snape mà bớt bỡ ngỡ. Snape – đứa trẻ kì quặc và cô độc, nhờ có Lily mà có bạn đồng hành. Cậu bé đã tin vào những ngày tháng tốt đẹp tiếp theo cùng Lily ở ngôi nhà mới, đã tin rằng từ nay về sau cuộc sống của cậu sẽ hạnh phúc hơn, một hạnh phúc mà chắc chắn phải có Lily Evans. Nhưng mà số phận thường hay trêu ngươi con người một cách tàn nhẫn, mọi thứ chỉ tệ đi, tệ đi và ngày càng tệ đi. Hai đứa trẻ đáng lẽ đã có một tình bạn bền chặt, hoặc thậm chí là có thể hơn cả tình bạn, nếu không có những sự lựa chọn sai lầm không thể cứu vãn.

Snape đã tin rằng Lily sẽ cùng cậu vào nhà Slytherin vì với cậu bé đó là nhà giỏi giang nhất, là nơi cậu và Lily sẽ tiếp tục ở bên cạnh nhau mà quên đi sự thật Lily là phù thủy gốc Muggle. Lily đã hết sức lo lắng hỏi Snape rằng “ Làm phù thủy gốc Muggle thì có khác gì không?” Snape hơi ngập ngừng một chút nhưng cậu bé đã trả lời rằng không, không khác gì cả. Mình cảm thấy đó có lẽ là điều dịu dàng nhất Snape giành cho cô bé mà cậu yêu thương, để rồi sau này cậu chỉ toàn sai lầm, để đến khi mọi thứ đã quá muộn, đã quá muộn thì cậu mới biết cách trân trọng và hi sinh vì Lily, lúc mà mọi sự hi sinh đều chỉ có thể giành cho con trai của người mà cậu yêu nhất. Đây có lẽ cũng là lời dối lòng đầu tiên, mở đầu cho ca một cuộc đời đầy những lười nói dối của Severus Snape để bảo vệ cho Evans Lily và con trai cô ấy.

Snape từ khi là một đứa trẻ đã có nhiều tham vọng, cậu bé muốn thoát ra khỏi cuộc sống như cậu đã sống trong ngôi nhà nhỏ ở đường Bàn Xoay, cậu bé muốn trở nên đặc biệt, muốn được mọi người coi trọng. Vì vậy từ rất sớm cậu đã thể hiện sự hứng thú với nghệ thuật hắc ám, những câu thần chú học sinh không được phép sử dụng, những công thức đặc biệt và hiệu quả để cậu trở thành người giỏi nhất bộ môn Độc dược. Không thể phủ nhận tài năng của Snape, cậu đã chứng tỏ năng lực bản thân khác hoàn toàn với ngoại hình nhếch nhác đến tội nghiệp của mình. Nhưng mà cậu lại đánh mất thứ quan trọng nhất cuộc đời, là Lily.

Snape đánh bạn với tụi nhà Slytherin, những đứa xấu xa và độc ác. Lily đã cố gắng can ngăn cậu dừng việc ấy lại, dừng cái đam mê ngu muội với nghệ thuật hắc ám lại nhưng Snape đã không chọn nghe Lily. Đàn đúm cùng tụi mầm mống Tử thần thực tử kia làm Snape phải đối mặt với một sự thật mà từ ban đầu cậu đã chọn chối bỏ. Bọn chúng coi thường phù thủy gốc muggle, gọi họ là máu bùn, là lũ có pháp thuật không chính thống, là lũ bẩn thỉu và không xứng đáng ngang hàng cùng phù thủy thuần huyết. Mình tin rằng Snape ngay từ đầu đã có ý thức như vậy, ngay từ trước khi tới Hogwarts vì cái cách ngập ngừng khi mà cậu bé trả lời câu hỏi của Lily rằng phù thủy gốc muggle như cô bé có khác gì không. Nhưng tình cảm Snape dành cho Lily đủ để cậu dẹp qua một bên sự thật ấy, phải nói là chối bỏ sự thật ấy thì đúng hơn. Nhưng giờ đây khi nhập bọn cùng hội nhà Sly, việc thân thiết với Lily sẽ là cả một sự sỉ nhục, cậu sẽ bị coi thường, bị trêu trọc, bị cho ra rìa vì không biết tự hào về dòng màu phù thủy chảy trong người. Snape của giai đoạn này chính là bị dằn vặt giữa tình yêu và lí tưởng. Snape yêu Lily ghét nhìn thấy tụi con trai, nhất là James Potter vay quanh cô nàng. Nhưng Snape cũng vì lí tưởng của bản thân mà đàn đúm với tụi Slytherin, những đứa cùng một tham vọng thuần chủng hóa giới phù thủy. Vì vậy mà Snape không thể chấp nhận sự thật Lily ngày càng rời xa mình nhưng cũng không thể giang tay ra kéo cô bé về phía mình. Lúc ấy Snape mới chỉ là một cậu trai mười mấy tuổi, tha thiết được tôn trọng, tha thiết được thuộc về một nơi nào đó, mà nơi đã giang tay ra chọn cậu lại là nhà Sly, mình tin rằng cậu bé đã thật sự bị dằn vặt tột cùng giữa tình cảm mình giành cho Lily và khát vọng tuổi trẻ, và lúc ấy mình nghĩ cậu đã chọn con đường mà bản thân muốn đi, cậu không biết được Lily Evans thật sự quan trọng với cậu đến mức nào.

Kí ức của giáo sư Snape chỉ được thể hiện qua một vài chi tiết hiện lên từ chút ít cuối cùng mà thầy để lại cho Harry khiến điều mình băn khoăn nhất mãi mãi không thể có câu trả lời. Mình không biết liệu có giây phút nào cô Lily giành tình cảm cho thầy hay không, có giây phút nào cô muốn cảm hóa thay đổi thầy dưới tư cách là một người yêu thương hay không. Mình không biết nếu thầy không vì lý tưởng, vì mê muội trong con đường trở thành Tử thần thực tử, và quay đầu sớm hơn, và không dùng những lời lẽ nặng nề với cô Lily thì liệu hai người có cơ hội nào hay không. Mình không dám đoán mò về tình cảm mà cô Lily giành cho thầy, có thể cô đủ bao dung giành cho tất cả mọi người trong đó thì thầy là người cô giành cho nhiều sự bao dung và kiên nhẫn nhất. Hay đã có lúc cô giành cho thầy nhiều hơn tình bạn nhưng thầy đã tự mình đánh mất nó. Mình cũng không biết cô Lily và chú James đến với nhau như thế nào, vì đối với mình chú James cũng không phải một người đàn ông tuyệt vời. Dù chú ấy không đam mêm nghệ thuật hắc ám hay trở thành tay chân của Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy, nhưng chú đã đã thể hiện mình là một kẻ ngông cuồng, phá phách, thích liều mạng và hơi lố bịch trong việc cố gắng gây sự chú ý từ cô Lily. Đến năm thứ 7 cô Lily và chú James mới thành đôi, có thể là vì khi ấy chú đã trưởng thành hơn, đã bớt làm mấy hành động thấy ghét hơn, hay vì do chính thầy Snape đã thật sự làm cô thất vọng đến mức không thể cứu vãn được nữa, Mình ước gì thầy đã một lần thôi, một lần can đảm đứng trước mặt cô để nói rõ hết tình cảm của mình, để lắng nghe cô nói, dù chỉ là lời từ chối. Thà một lần bị từ chối còn hơn là im lặng, làm mình và tất cả các bồ dằn vặt suốt bao nhiêu năm về sau vì đoạn tình cảm dang dở và đau đớn này.

Snape yêu Lily nhưng trước mặt mọi người cậu còn không dám thừa nhận Lily là bạn của mình, cậu dùng lời lẽ miệt thị Lily là đồ máu bùn, không thèm sự quan tâm của cô bé, ngay cả khi cô bé ra mặt để bênh vực cho cậu khỏi sự trêu chọc của hội James và Sirius. Cậu chỉ dám lén lút gặp Lily, lén lút xin lỗi cô bé vì những gì mình đã làm, cậu bé không dám thừa nhận mình yêu Lily, bị giằng xé giữa tham vọng và tình yêu, khổ sở và kiệt quệ. Lily là một cô gái bao dung, thật sự vô cùng bao dung, hãy nhìn cách cô ấy đối xử với Snape. Từ việc là hai người bạn thân, là người đầu tiên ở bên cạnh cô bé, đưa cô bé vào thế giới phép thuật đến chỗ một kẻ xấu xa, một kẻ chỉ ôm mơ mộng trở thành Tử thần thực tử, chỉ muốn trở thành tay chân của Chúa tể hắc ám, gọi cô bé là máu bùn và ôm tham vọng hành hạ tiêu diệt mọi phù thủy gốc muggle như Lily. Nhưng dù vậy cô bé vẫn bao dung cho Snape, cô bé đã cố gắng bằng mọi cách mình có thể hi vọng khuyên ngăn được cậu ấy, hi vọng kéo được cậu ấy về được phe chính nghĩa, kéo được cậu ấy ra khỏi mộng tưởng sai lầm. Nhưng Lily đã không làm được, hoặc mất kiên nhẫn trước khi làm được điều ấy. Mình vẫn nhớ như in câu nói của Lily với Snape “Anh đã chọn con đường của anh, tôi chọn con đường của tôi”. Mình ước gì cô bé đã giành thêm một chút kiên nhẫn, một chút bao dung nữa để kéo được Snape thoát ra khỏi cái hố ngu muội ấy, nhưng mà không thể, không bao giờ có thể.

Ngày Lily chọn bỏ mặc Snape, chọn rạch ròi con đường giữa hai người, một người trở thành tay chân của Chúa tể hắc ám, một người trở thành thành viên Hội Phượng Hoàng chống Kẻ mà ai cũng biết là ai đấy. Hai người hai con đường, hai người hai lựa chọn, hai người đã không chọn nhau, mà chọn con đường đẩy họ vào bi kịch.

Phần 3: Hi sinh mấy cũng không thắng được thời gian

Xuyên suốt cả bộ truyện thầy Snape hiện lên là một giáo sư hết sức xấu xa, dễ sợ và thiên vị. Thầy đày đọa tinh thần của Neville, thầy thiên vị cho thành tích nhà Slytherin, thầy cộc cằn với mọi đứa trẻ, thầy coi thường cả sự giỏi giang và thông tuệ của Hermione. Có nhiều người cho rằng thầy phải làm như vậy vì để diễn cho tròn vai một kẻ xấu xa, để cả thế giới tin sau đó thầy quay về bên Voldemort là thật, để tới cuối cùng chết đi hoàn thành kế hoạch giải cứu thế giới của cụ Dumbledore. Mình hoàn toàn tôn trọng suy nghĩ của các bồ, vì chính cô J.K đã để mọi thứ cho độc giả chọn lựa, chúng ta có quyền chọn lựa tiếp nhận câu chuyện theo hướng mà chúng ta muốn. Nhưng đối với mình, những gì thầy Snape thể hiện chính là con người thầy. Thầy Snape đam mê nghệ thuật hắc ám là thật, coi thường phù thủy gốc muggle cũng là thật, đối xử cộc cằn với mọi người cũng là thật. Đến cả cô Lily – người mà thầy giành cả đời để yêu, cả tính mạng để bảo vệ, vậy mà thầy cũng không thể đối xử với cô dịu dàng đúng mực như những gì đáng ra phải thế. Thầy Snape cay nghiệt đó là sự thật. Thầy ghét cả thế giới thầy chỉ yêu cô Lily cũng là sự thật. Thầy chưa từng đối xử dịu dàng với ai, kể cả cô Lily đó cũng là sự thật.

Giáo sư Snape trong đoạn kí ức để lại cho Harry đã không nhắc đến ngày mà cô Lily kết hôn cùng chú James, mình không biết thầy đã phải vượt qua chuyện ấy như thế nào, khi người mình yêu nhất cưới kẻ mà mình căm ghét nhất. Tưởng tượng mà xem giờ mà Harry phải thấy Ginny cưới Draco thì sẽ như thế nào. Nhưng mà ngày thầy biết Chúa tể Hắc ám đang săn đuổi Lily và muốn giết cả gia đình cô ấy, thầy đã biết là thầy sai rồi. Thầy sai rồi, lúc ấy thầy mới biết là thầy sai rồi, cô Lily quan trọng với thầy nhiều hơn mọi thứ trên cuộc đời này. Thầy tìm đến cụ Dumbledore, chấp nhận là gián điệp cho thầy, chấp nhận treo tính mạng của mình bằng sợi chỉ mong manh, hằng ngày trước mặt Voldemort làm một kẻ dối trá, bất cứ lúc nào cũng có thể bị phát hiện. Thầy làm mọi thứ để bảo vệ tính mạng cho Lily Evans mà bây giờ đã là Lily Potter.

Nhưng đếb cuối cùng mọi thứ mà thầy làm cũng không thể cứu được Lily và gia đình cô ấy. Mình đã khóc không biết bao nhiêu lần cảnh thầy bước vào ngôi nhà tan hoang, ôm xác cô Lily tưởng như ngất lịm đi trong đau đớn. Thầy sai rồi, thật sự sai rồi, thầy đã đánh mất đi thứ quan trọng nhất cuộc đời mình, ánh sáng đầu tiên và duy nhất cuộc đời thầy. Thầy đã lừa gạt bản thân rằng không sao cả, chỉ cần cô còn sống dù cô không ở bên thầy cũng không sao cả, dù cô ở bên thằng Potter kiêu ngạo và ngông cuồng kia cũng không sao cả, nhưng giờ đây cô chết rồi, cô thật sự chết rồi, chết vì thầy, chết dưới tay chủ nhân của thầy, thầy đã không còn dối lòng mình được nữa, không thể huyễn hoặc bản thân được nữa, tất cả đau đớn này, tất cả bi kịch này là do thầy gây ra, tất cả.

Điều duy nhất mà mình trách thầy là giá như thầy đủ độc ác để sau cái chết của Lily vẫn cứ tiếp tục con đường mà thầy đã chọn, tại sao thầy lại quay đầu, tại sao đến lúc đó mới chịu quay đầu, tại sao phải đợi cô chết rồi thầy mới quay đầu. Tại sao không phải trước khi mọi thứ trở nên tồi tệ, tại sao không phải khi cô nói thầy làm ơn hãy tránh xa tụi Tử thần thực tử, làm ơn tránh xa nghệ thuật hắc ám, tại sao lại không quay đầu lúc ấy Mình biết nghĩ vậy thì lố bịch quá nhưng đó là điều duy nhất mình trách thầy, thà thầy cứ tốt đẹp hay độc ác từ đầu, thà thầy cứ vô cảm vì cái chết của cô Lily thì mình và các bồ đã không phải dần vặt suốt bao nhiêu năm sau, giữa thương thầy và ghét thầy, giữa trách móc và ngưỡng mộ, giữa đau xót và tiếc thương…

Có rất nhiều người cho rằng thầy là một vị anh hùng vĩ đại, như Harry đã nói với con trai mình rằng giáo sư Snape chính là người dũng cảm nhất. Cũng có nhiều độc giả lại coi thường sự hi sinh của thầy, mọi người cho rằng thầy phải làm như vậy để chuộc tội cho bản thân, hi sinh tính mạng vì một người con gái thì vừa nhu nhược vừa dại khờ,… Có rất nhiều, rất nhiều tranh cãi suốt bao nhiêu năm qua vì sự ngã xuống của thầy, nhưng mình sẽ chẳng bàn đến ở đây đâu, mọi người có quyền nghĩ những gì mọi người muốn nghĩ, đón nhận câu chuyện theo cách mà mọi người muốn. Đối với mình mình chỉ thương thầy, thương thầy rất nhiều. Thầy đã bỏ mặc tình yêu để chọn con đường thầy cho là đúng, để theo đuổi tham vọng, thầy đã làm bản thân thầy tổn thương, làm cô Lily tổn thương, để rồi kết cục phải nhìn người mình yêu nhất chết vì sai lầm của mình. Thầy đã không còn gì nữa, mình nghĩ thầy đã chết ngay từ giây phút ôm cô Lily trong ngôi nhà đổ nát vì lời nguyền chết chóc, cả quãng đời sau này của thầy là vì đôi mắt của cô Lily, đôi mắt xanh biếc mà thầy không bao giờ thật sự còn gặp lại được nữa.

Thầy mất đi cô Lily, thầy chẳng còn lại gì, cho đến khi thầy nhìn thấy đứa trẻ sống sót. Nó có đôi mắt của Lily Evans, đôi mắt xanh biếc mà thầy chưa bao giờ ngưng nhớ. Và đó trở thành lí do để thầy sống tiếp quãng đời con lại, vì đôi mắt đó, vì thầy mà cô Lily đã phải chết, giờ đây thầy phải bảo vệ đôi mắt ấy để nó được sống. Ngày Harry đến trường Hogwarts thầy đã thể hiện sự ghét bỏ vô cùng tận với nó, mà mình tin là sự ghét bỏ thật sự chứ không cần phải diễn gì cả. Thầy ghét Harry, ghét nó vì nó mang gương mặt của ba nó, người đã đày đọa thầy, làm nhục thầy, trêu chọc thầy suốt bao nhiêu năm. Thầy đã trở thành trò cười trong tay James và nhóm Đạo tặc, đã luôn là mục tiêu, đã phải chịu đựng đủ mọi trò chọc phá. Chỉ cần nhìn thấy Harry kí ức ấy lại quay trở về hành hạ thầy, sự căm ghét ấy trỗi lên hoàn toàn tự nhiên, xuất phát từ nơi kí ức sâu thẳm nhất trong trái tim thầy. Nhưng Harry lại có đôi mắt của má Lily, đôi mắt mà thầy yêu. Các bồ có tưởng tượng được không, thầy đã khổ sở thế nào khi mỗi ngày phải nhìn đôi mắt của người mình yêu trên gương mặt của kẻ mà mình căm ghét nhất, mỗi lần đối mặt với Harry là đối mặt với sự thật rằng vì thầy mà nó mất cha mẹ, vì thầy mà cô Lily ra đi mãi mãi, đối mặt với sai lầm của bản thân, mỗi ngày đày đọa bản thân trong sự hối hận tột cùng, thậm chí căm ghét chính mình vì đã gây ra quá nhiều, quá nhiều bi kịch. Mình không biết là khi đối mặt với nhau Harry khổ sở vì sự ghét bỏ của thầy hơn hay thầy phải đau đớn vì lương tâm dằn vặt và trái tim rỉ máu. Như vậy đã đủ đau đớn, đủ trừng phạt cho những sai lầm của thầy chưa? Đủ để các bồ tha thứ cho thầy chưa?

Cái chết của thầy là cái chết đau đớn nhất, không chỉ đơn giản là chết sau một cái lằn chớp xanh mà chết từ từ dưới hàm răng sắc nhọn, máu tuôn ra không ngừng, và điều an ủi lớn nhất của thầy có lẽ là được nhìn thấy đôi mắt của Lily trước khi chết. Thầy muốn Harry nhìn vào mắt thầy, muốn chết trong đôi mắt người mà thầy yêu nhất. Cái chết này đã kết thúc mọi thứ, kết thúc chuỗi ngày day dứt, chuỗi ngày sống vì bảo vệ đứa trẻ – con của người mà thầy yêu nhất với kẻ mà thầy căm ghét. Ở nơi mà theo cụ Dumb nói là họ sẽ “đi tiếp” thầy Snape đã có thể đặt hết đau đớn dằn vặt đeo đẳng thầy suốt bao nhiêu năm qua, đối mặt với Lily và mỉm cười. Cô Lily chắc chắn cũng sẽ mỉm cười đáp lại thầy, cám ơn thầy vì đã giành hết mọi thứ mà thầy có để bảo vệ đứa con trai duy nhất của cô ấy.

Thầy Snape không phải là anh hùng nhưng thầy đã sống, đã chết cho tình yêu của đời mình. Thầy không phải là người tốt nhất, nhưng thầy đã hi sinh nhiều nhất. Minh hi vọng những đau đớn, khổ sở mà thầy đã phải chịu đựng là đủ để các bồ tha thứ cho sai lầm của thầy. Thầy thật sự đã trả cái giá quá đắt rồi. Hai chứ “Always” của thầy khắc sâu trong trái tim mình, là thứ duy nhất làm một người cằn cối như mình tin vào tình yêu.

Các bồ biết không hóa ra trên đời này may mắn nhất không phải là có một người yêu mình như giáo sư Snape, mà là gặp được một người xứng đáng để yêu hết lòng, hi sinh mọi thứ như cô Lily!

Severus Snape: Ai Trong Harry Potter Là Ai? / 2023

NộI Dung:

Severus Snape là một trong những nhân vật hấp dẫn nhất trong truyện Harry Potter. Rowling đã đánh lừa tất cả chúng ta, khiến chúng ta tin rằng Snape là một nhân vật phản diện thực sự và tất cả những gì ông ta muốn là để Harry phải chịu đựng. Tuy nhiên, cô đã chuẩn bị một bí mật rất lớn có thể thay đổi mọi thứ. Alan Rickman, nam diễn viên đã làm cho nhân vật trở nên sống động, là người duy nhất có đặc ân được biết sự thật về giáo sư Độc dược.

Tất cả chúng tôi đều rơi nước mắt khi phát hiện ra rằng, sau ngần ấy thời gian, Snape vẫn yêu Lily, mẹ của Harry và thực tế, mọi thứ anh ấy đã làm là để đảm bảo an toàn cho chàng trai trẻ. Đó là phần của câu chuyện, nơi chúng ta cuối cùng đã hiểu tất cả những gì Snape đã làm, và nơi chúng ta nhận ra tại sao cụ Dumbledore đã bảo vệ cụ nhiều như vậy, đã trở thành một trong những điều được người hâm mộ của câu chuyện tán thưởng nhiều nhất.

Snape đã tạo ra một vị trí cho riêng mình trong số những nhân vật được nhớ đến và yêu thích nhất trong câu chuyện. Nhưng những lời nói đó và khung cảnh xúc động đó lại ẩn chứa một điều gì đó khác, một điều gì đó sâu sắc hơn nhiều mà Rowling đã cho chúng ta thấy trong suốt bảy cuốn sách của bà. Một số nhân vật có phải là anh hùng thực sự không? Có điều gì gọi là thiện lương thuần túy không?

Snape hoạt động hơi giống với phản đề của Dumbledore. Trong một thời gian dài, chúng tôi nghĩ rằng, không nghi ngờ gì nữa, cụ Dumbledore là người tốt và Snape là kẻ xấu. Tuy nhiên, vai trò thiện và ác dường như mờ dần theo thời gian. Do đó, chúng tôi phải đối mặt với câu hỏi: Ai có thật không là ai trong Harry Potter?

Quá khứ đen tối của Severus Snape

Từ Đá của nhà triết học, chúng ta nhận ra rằng cụ Dumbledore không bao giờ nghi ngờ sự tin tưởng và lòng trung thành của mình; anh ấy tin tưởng sâu sắc vào sự ăn năn và cơ hội thứ hai. Trong khi đó, những nhân vật khác, như Harry, cố gắng vạch mặt anh ta. Kế hoạch của Harry hầu như luôn thất bại và Snape lần nào cũng xuất hiện trên đầu.

Với tư cách là độc giả hoặc người xem, chúng tôi ngạc nhiên rằng không ai ngoài Harry và bạn bè của cậu ấy biết về tội ác của Snape. Vì lý do này, sẽ là một bất ngờ lớn hơn nhiều khi chúng tôi phát hiện ra sự thật. Chúng tôi được cung cấp từng chút một với thông tin về quá khứ của anh ấy. Chúng ta biết rằng Snape có dấu hiệu đen tối, một dấu hiệu cho thấy anh ấy đã từng là một Tử thần Thực tử. Bởi vì điều này, khá tự nhiên, chúng tôi xác định anh ta là một nhân vật phản diện.

Nhờ Lupin, chúng tôi hiểu rõ hơn về quá khứ của anh ấy, phát hiện ra rằng mối quan hệ tồi tệ với Marauders bắt nguồn từ thời gian anh ấy ở trường Hogwarts. Thông qua các lớp học Huyền bí và Chân chính mà Severus cung cấp cho Harry, chúng ta nhận thấy một số khía cạnh của mối quan hệ tồi tệ này. Ví dụ: chúng ta thấy một thanh niên Severus Snape bị James Potter, cha của Harry, bắt nạt.

Những người tốt là ai?

Rowling một phần làm sáng tỏ chủ nghĩa anh hùng của cha Harry. Chúng ta không nghi ngờ rằng James là một người đàn ông tốt, nhưng đúng là trong thời niên thiếu, việc chế nhạo Snape của anh ấy cho thấy một mặt khó chịu và tàn nhẫn trong nhân vật của anh ấy. Chúng ta thấy James là người lãnh đạo nhóm của anh ấy, một kẻ pha trò nổi tiếng luôn tìm kiếm rắc rối. Bằng cách nào đó, Rowling đang nói với chúng ta rằng ngay cả những người đẹp nhất cũng có khả năng thực hiện những hành vi đáng trách.

Ngược lại, mối quan hệ của anh với Lily Potter lại khá khác biệt. Họ gặp nhau khi còn nhỏ và trở thành những người bạn tuyệt vời. Snape đã biết về thế giới phép thuật, và theo một cách nào đó, là nhân vật quan trọng trong thời thơ ấu của Lily.

Cha mẹ của Lily là Muggles (người không có phép thuật) và khi mọi người phát hiện ra cô là một phù thủy, thì cả một thế giới với những cái tên kỳ lạ mở ra trước mắt cô. Mối quan hệ này sẽ là chìa khóa để khám phá thêm về Snape khi trưởng thành trong truyện Harry Potter.

Severus Snape trong Harry Potter

Snape mà chúng ta biết trong câu chuyện thể hiện mình là một người đàn ông đen tối, lạnh lùng và thất vọng về mặt chuyên môn, và có lẽ cũng là về mặt cá nhân. Snape là người lớn, kiêu ngạo và thiếu sự đồng cảm. Anh ta dường như có phần ưu ái các học sinh của nhà Slytherin, mà anh ta là người đứng đầu.

Anh ta trừng phạt nghiêm khắc những kẻ “biết điều” như Hermione và những người mà anh ta coi là ngu ngốc hoặc không thông minh. Nhưng anh ta để dành phần lớn nọc độc của mình cho Harry, người mà anh ta trừng phạt đặc biệt nghiêm khắc. Snape trút bỏ tất cả sự thất vọng trong quá khứ lên Harry, người mà anh ta coi như một hình ảnh phản chiếu của cha mình và do đó, là kẻ thù và đối thủ.

Tất cả các hành động của anh ta khiến chúng ta tin rằng anh ta đứng về phía Voldemort và Tử thần Thực tử. Sự nghi ngờ của chúng tôi được xác nhận khi chúng tôi phát hiện ra rằng Severus Snape thực sự là một trong số họ, và ông ta thậm chí đã sát hại người luôn tin tưởng mình: Albus Dumbledore. Tuy nhiên, đằng sau tất cả bóng tối này, là một người đàn ông đang phải chịu đựng và là nạn nhân của quá khứ của chính anh ta.

Bản chất kép

Bản chất kép của Snape đã hiện diện trong suốt câu chuyện. Anh ta dường như đã làm điều gì đó sai trái, nhưng cuối cùng, hóa ra anh ta đang hành động vì lợi ích tốt nhất của Harry. Điều này được lặp đi lặp lại cho đến khi ông qua đời.

Sự thù hận dường như phi lý này ẩn chứa một sự phức tạp lớn hơn chúng ta có thể tưởng tượng, biến Severus Snape thành một nhân vật có quá trình tiến hóa là một trong những nhân vật quan trọng nhất trong toàn bộ câu chuyện. Rowling đã khéo léo xây dựng một nhân vật mà tất cả chúng ta lớn lên đều ghét, và một người mà cuối cùng chúng ta sẽ yêu.

Rowling xoay quanh những câu hỏi trong đầu chúng ta. Snape có phải là một người phàm ăn năn không? Anh ta là gián điệp cho Dumbledore hay cho Voldemort? Anh ta thuộc phe nào? Điều này cho thấy rằng, đôi khi, các giác quan của chúng ta đánh lừa chúng ta. Những gì chúng ta nhìn thấy ở người khác hoặc hình ảnh mà họ chiếu có thể không phải là sự phản ánh trung thực những gì họ thực sự như thế nào.

Severus Snape: anh hùng

Câu chuyện Harry Potter phát triển trong sự hài hòa hoàn hảo với nhân vật chính của nó. Khi chúng tôi đọc Đá của nhà triết học, chúng tôi tìm thấy một cuốn sách dành cho trẻ em, nơi mà cái ác và cái thiện dường như là hai thái cực. Tuy nhiên, khi chúng ta tiến bộ, Harry lớn lên và đồng thời, độ phức tạp của những cuốn sách cũng tăng lên. Những gì tưởng như là câu chuyện của trẻ em giờ đã trở thành một câu chuyện u ám và đầy sắc thái.

Trong Bảo bối tử thần, cuốn sách cuối cùng trong saga, chúng tôi nhận ra rằng không còn bất kỳ người nào mà chúng tôi có thể phân loại là tốt hay xấu. Những gì chúng ta thấy là những nhân vật có hành động đến từ quá khứ khó khăn của họ.

Voldemort có thể không phải là phù thủy hắc ám mà chúng ta vẫn tưởng như chúng ta thấy về thời thơ ấu hạnh phúc hơn một chút của mình. Và, theo cùng một cách, chúng tôi hiểu rằng “cụ Dumbledore già tốt” không hoàn toàn tốt như chúng tôi nghĩ.

Đối với Snape, chúng ta thấy rằng, đằng sau vẻ ngoài đen tối của anh ta, là một trái tim bị tàn phá, một người đàn ông đau khổ, nhưng vẫn yêu. Tiết lộ trong bút tích là một trong những phần quan trọng nhất của câu chuyện, thời điểm mà Harry và người đọc đạt đến độ chín.

Chuẩn bị cho cái chết

Cụ Dumbledore đã chuẩn bị cho Harry cái chết dưới tay của Voldemort suốt thời gian qua, trong khi thầy Snape luôn đề phòng nguy cơ tính mạng của chính mình. Liệu điều này có khiến Dumbledore trở thành kẻ xấu và Snape trở thành anh hùng? Sự thật không bao giờ đơn giản như thế này; thế giới không chỉ bao gồm người tốt và người xấu – có những sắc thái ở giữa.

Câu chuyện của Snape khiến chúng ta xúc động sâu sắc; anh ta là người phàm ăn năn, người hy sinh mạng sống của mình cho con trai của người anh ta yêu. Harry đặt tên con trai mình theo tên của cả hai giám đốc Hogwarts: Albus Severus. Bằng cách này, anh ấy cho chúng ta thấy sự tha thứ của anh ấy, sự chấp nhận lỗi lầm của họ và tình yêu của anh ấy dành cho cả hai. Bởi vì, cuối cùng, tất cả chúng ta đều mắc sai lầm, chúng ta đều có thể hành động sai trong những tình huống nhất định.

Không nghi ngờ gì nữa, Alan Rickman đã trở nên tuyệt vời trong vai Severus Snape và là người bảo vệ hoàn hảo cho bí mật của Rowling. Thật không may, ông ấy đã rời bỏ chúng ta quá sớm mà không thể giữ lời hứa là vẫn đọc Harry Potter ở tuổi 80.

Nhờ anh ấy, chúng tôi đã có thể thưởng thức Snape trên màn ảnh rộng; trí nhớ của anh ấy và cách giải thích hoàn hảo của anh ấy về Snape sẽ sống mãi trong trái tim của những người theo dõi câu chuyện. Vì tất cả những lý do này và hơn thế nữa, chúng ta có thể nói rằng Severus Snape là một trong những nhân vật hoàn chỉnh và hấp dẫn nhất trong vũ trụ Harry Potter.

Amuro Tooru – Người Tốt Hay Kẻ Xấu? / 2023

Fanart của StarryWind trên devianart

Chekhov: Nhiều người cho rằng Bourbon là điệp viên nằm vùng của PSIA*, nhưng tôi nghĩ Bourbon nhất định không phải là người tốt! Gosho luôn muốn rằng những người tốt trong truyện phải cực kì “sạch sẽ”. Còn nhớ khi Ran được miêu tả như một nữ anh hùng trong vụ Văn phòng thám tử Mori bị khống chế nổ bom, khi cô ra tay ngăn cản kế hoạch giết hung thủ mang bom để cứu con tin của Masumi, đã khiến độc giả-cư dân mạng tranh luận ồn ào? Ngay cả Kir cũng được miêu tả đã ngần ngại và hối hận về kế hoạch ám sát mà cô buộc phải tham gia trong vụ FBI đối đầu với Tổ chức Áo đen. Amuro không hề có những suy nghĩ như vậy.

Amuro có thể là một kẻ xấu có chút lòng tốt giống như Vermouth, nhưng chúng ta đâu thể quên những việc xấu xa mà Bourbon đã tự nguyện làm. Hãy thử nhớ lại xem:

-Amuro xuất hiện trong đám đông trong lốt Akai khiến các tay bắn tỉa chuyên nghiệp của Tổ chức chĩa súng vào đầu các công dân vô tội. (Vụ 13 chiếc áo thun đỏ) -Amuro không ngăn cản nghi phạm (mà anh ta tin là vô tội) bước ra khỏi cửa nhà hàng và suýt nữa thì hủy vật chứng quan trọng chứng tỏ sự vô tội ấy, chỉ vì anh đang quan sát Kogoro. (Vụ giới thiệu Amuro) -Amuro để ý thấy Conan đi cùng với một kẻ tình nghi giết người, cho rằng Conan có thể đã bị bắt cóc, nhưng không nói gì cho đến khi Kogoro và Ran biết chuyện (lúc đó Conan và hung thủ đã biến mất) (Vụ bắt cóc Conan). -Amuro báo cho Tổ chức biết về nơi chốn của Shiho Miyano, trong khi lẽ ra anh ta có thể giữ kín thông tin ấy (Vụ hỏa hoạn tại ngôi nhà trên núi). Và sau khi đã ở trên tàu Bell Tree, Amuro có ý định ra tay bạo lực với “Shiho” (Kid cải trang) để lôi cô ra khỏi khoang chứa hành lý. (Vụ Chuyến tàu bí hiểm) -Amuro có ý định tông xe vào cô giáo tiểu học nhằm mục đích khiến một vài mật vụ FBI xuất hiện. Amuro có thể giết chết một cô gái với tội danh duy nhất là làm bạn với một mật vụ FBI. Vermouth chỉ biết kế hoạch này sau khi được Amuro giải thích. (Vụ mưu sát cô giáo)

Tôi có thể đồng ý rằng Bourbon từng là một đứa trẻ tốt nhưng do được nuôi dạy trong Tổ chức Áo đen nên đã tha hóa, biến chất. Nhưng những giả thuyết nói Amuro là điệp viên nằm vùng thì không phù hợp với cách Gosho thường xây dựng nhân vật chính. (sau đó Chekhov liệt kê một vài việc tốt Amuro đã làm, xem ở phần phản biện ở bên dưới) Tóm lại là: Những việc tốt mà Amuro làm không thể phủ nhận được những việc xấu.

PhantomWriter: Tôi không nghĩ Amuro thực sự đã có ý định tông xe làm trọng thương cô giáo bạn của Jodie. Có rất nhiều cách đơn giản hơn để xử lý một cô giáo mà để lại ít tang chứng vật chứng hơn là cách đâm xe vào cô ấy. Sẽ nảy sinh vấn đề về nhân chứng, vết máu, và những vết lõm trên phương tiện gây án…Conan cho biết lí do cậu nghĩ Amuro định đâm xe vào cô giáo là vì lúc trông thấy cô ấy trên vỉa hè, Amuro đang lái xe. Ngay cả khi chúng ta không bàn về cách nhìn nhận thái quá của Conan ở đây, có thể thấy rõ ràng nếu Amuro làm như vậy thì thật ngu ngốc, vì, tôi nhắc lại, tang chứng vật chứng sau vụ đâm xe.

Jd-: Khoảnh khắc Conan cho rằng Amuro muốn cán chết cô giáo tiểu học kia khiến tôi phải bật cười. Conan nói ra điều này với một thái độ chấp nhận đương nhiên, và còn dám chắc đó là điều lẽ ra đã xảy ra. Tuy nhiên, tôi cho rằng mục đích của Amuro lúc đó cho dù là gì, cũng nhất định không phải là sát hại cô giáo ấy (và tôi cũng không tin anh ta thực sự đã định tông xe vào một cô gái), nên có thể nói tôi đồng tình với những gì PhantomWriter nói, về chuyện chứng cớ nếu vụ tai nạn có xảy ra. Nhìn chung, không như Rena, chúng ta vẫn còn chưa rõ Amuro thực sự là ai. Amuro đang làm việc cho ai, liệu Amuro có phải là điệp viên 2 mang không…tất cả cần được tác giả hé lộ. Rena thực ra cũng đã sẵn sàng giúp Tổ chức Áo đen ám sát một chính trị gia vô tội để bảo vệ vỏ bọc điệp viên của mình trong Tổ chức. Nếu Conan không có mặt ở đó, hẳn là Rena cũng thực hiện kế hoạch đến cùng. Điều này, nếu đã xảy ra, sẽ là việc xấu xa hơn bất cứ việc gì mà từ lúc xuất hiện tới giờ Amuro đã làm. Chúng ta chưa thực sự biết những mục tiêu của Bourbon liệu đều có phải là những ví dụ về việc xấu xa mà anh ta làm không. Chúng ta có lẽ phải đợi tới File 900 mới biết được. Có thể là trong vụ Chuyến tàu bí hiểm, Amuro dự định giúp Shiho chạy trốn, hoặc giúp cô ngụy tạo cái chết ngay khi anh có thể. Tôi nghĩ đó cũng là một khả năng. Nói chung, tôi tin Bourbon sẵn sàng giết một thành viên của Tổ chức phản bội, nhưng tôi không tin anh ta, nếu có thể, lại giết Sherry, hoặc đẩy cô vào chỗ chết. Nói về Chuyến tàu bí hiểm, thực ra tôi hơi tò mò. Amuro, Vermouth, Gin – 3 người này mỗi người có một ý niệm khác nhau về cách giải quyết tình huống trong vụ đó. Cụ thể, Gin và Vermouth chỉ muốn giết Sherry, còn Bourbon lại cất công chuẩn bị một trực thăng để đưa cô đi xa khỏi khoang tàu sắp nổ, và muốn cô phải sống – điều mà Tổ chức (tất cả thành viên của Tổ chức, trừ Bourbon, có thể là cả Vermouth) không hề quan tâm. Rõ ràng là lúc ấy Bourbon hoàn toàn làm chủ được tình hình và đã có thể đưa Sherry đi nơi khác, hoặc giải quyết tình huống theo bất cứ cách nào anh ta muốn. Tất nhiên, ta cũng cần đặt câu hỏi tại sao Vermouth và Bourbon muốn sắp đặt chuyện như vậy ngay từ đầu. Nếu muốn Sherry chết, họ có thể cứ thế làm theo kế hoạch ban đầu của Tổ chức (đợi tàu về ga cuối, cho phát nổ, giết chết Sherry cùng tất cả hành khách trên tàu, trên ga). Nhưng họ lại khiến tàu dừng ở ga khác. Đó là lương tâm của Bourbon, hay là Vermouth, đã cứu sống những người vô tội?

Kết luận là, chúng ta không thực sự biết mục đích của Amuro là gì – tất cả những gì chúng ta biết là mục đích ấy không hẳn giống như những gì Tổ chức muốn. Chúng ta biết Amuro không xấu xa như Tổ chức, những gì Amuro biết nhưng không chia sẻ, và những việc Amuro làm, đều cho thấy Amuro tốt theo cái cách không giống một ai trong Tổ chức.

Tuy nhiên nếu Amuro là kẻ xấu hoàn toàn thì tôi cũng sẽ tự hào về Gosho, vì nếu vậy, ông sẽ làm một điều mà ông chưa từng làm. Nhưng tôi không tin điều đó sẽ xảy ra.

(Jd- phản biện)

Phân tích những tình huống khi Amuro là người tốt

–Giúp phá nhiều vụ án, hầu hết đóng vai trò là phụ tá cho các thám tử khác như Conan hoặc Kogoro, đôi khi một mình. Amuro đã giúp tống nhiều tội phạm vào tù hơn một vài sĩ quan cảnh sát trong bộ truyện. đối với tôi, Amuro có vẻ là người tôn trọng pháp luật và luật lệ, hoặc ít nhất cũng tôn trọng sự thật là chúng có tồn tại, tuy nhiên lại không hành động theo những luật đó. Điều này không làm anh ta thành người xấu, chỉ có nghĩa là Amuro là một người muốn làm những chuyện đúng đắn theo cách mà anh ta nhìn nhận, ngay cả khi phải lắt léo lách luật. ấy là tôi thấy như vậy thôi, có thể nhiều người nghĩ khác.

–Giải cứu Conan khỏi tên cướp nhà băng (vụ cướp nhà băng Teito), cứu Conan khỏi tên bắt cóc bằng cách đụng xe vào xe hắn (vụ Conan bị bắt cóc), giải cứu Conan và lũ nhóc thám tử khỏi chiếc xe tải đông lạnh (Vụ kiện hàng gửi Kudo). Dĩ nhiên, đây là những ví dụ rõ ràng nhất chứng tỏ Amuro là một người tốt. Dù thế nào thì việc Amuro cất công giải cứu Conan chỉ trong hạn thời gian ngắn như vậy đã là một dấu hiệu cho thấy anh ta không phải là một kẻ ác độc. Amuro chưa từng do dự làm những việc đúng đắn, phải phép, khi đối mặt với những vấn đề nan giải, và anh ta cho tới nay đã đứng ra lo liệu những việc như vậy không chỉ một lần, cho dù lẽ ra không cần thiết phải làm thế.

–Để lại chiếc tăm khi viếng mộ Date vào ngày giỗ của bạn (vụ bắt cóc Takagi). Đây là một trong những bằng chứng tiêu biểu về Amuro. Có thể chi tiết này nói lên rằng anh ta là người tốt và đã được huấn luyện với cảnh sát, sau đó hoạt động nằm vùng, hoặc là anh ta mất niềm tin vào cảnh sát vì có chuyện tồi tệ gì đó đã xảy ra. Dù là cách này hay cách khác, rõ ràng Date đã có một cách định nghĩa cụ thể về công lí, và dường như là một biểu tượng của một cảnh sát mẫu mực trong ngành. Việc Amuro vẫn còn ngưỡng mộ Date cho thấy Amuro vẫn tôn trọng công lí. Tôi không tin Amuro là một kẻ suy nghĩ theo kiểu “thế giới này cần bị thiêu rụi”, mà, có lẽ, theo anh ta, công lí không đơn thuần là trắng và đen, và đôi khi người ta phải làm những việc họ không được phép làm để đảm bảo cái đúng được bảo vệ. Đó chỉ là suy nghĩ cá nhân, nhưng nhân vật này đối với tôi là như vậy.

–Giúp Conan sơ cứu vết thương sau khi cậu nhóc bị vợt quăng trúng đầu (Vụ CLB tennis). Amuro thực ra đâu cần phải làm vậy, cho nên tôi nghĩ đây là ví dụ cho chúng ta thấy bản chất nhân đạo của anh ta. Anh ta không phải là một kẻ xấu, chỉ là một người tốt đã phải trải qua những chuyện đau lòng và do đó có cách nhìn đời khác biệt với hầu hết mọi người. Thấy một đứa trẻ, đặc biệt là một đứa trẻ thông minh sáng láng, bị thương như vậy khiến Amuro phải hành động ngay để cứu giúp, mà không có thêm bất cứ ý đồ bất chính nào.

Kết luận của tôi: Cho đến thời điểm hiện tại, tôi cho rằng “Amuro là một người tốt, người mà tuy hiện tại đang hành động khiến người ta nghĩ là người xấu, nhưng cuối cùng sẽ được hé lộ là người tốt.”

Chekhov: Hiện tại, tôi tin Amuro từng là một đứa trẻ ngoan được nuôi dạy cùng với Tổ chức Áo đen, nhưng dần dần tha hóa, mặc dù có những ảnh hưởng tích cực như Elena và Date. Có khả năng điều khiến anh ta đối đầu với FBI (có thể là cái chết của cha mẹ đã khiến anh ta thành mồ côi? Hoặc cái gì đó tương tự như vậy) đã bị hiểu sai. Về những diễn biến tiếp theo cho đến File 900, tôi nghĩ Bourbon sẽ ra tay làm những điều không mấy tốt đẹp đối với Okiya, Conan, Masumi, cũng có thể cả cha con nhà Mori, và bất cứ ai khác để vạch mặt Shuuichi. Tôi không tin Amuro sẽ có được cái anh ta muốn bằng cách đóng vai người tốt. Sẽ có khoảnh khắc nào đó mà Amuro phải lựa chọn không bước qua vạch giới hạn nào đó, vì lương tâm thức tỉnh, nhưng cách duy nhất để chạm tới vạch ấy là nhập vai kẻ xấu.

Jd-: Đối với tôi, kẻ xấu thực sự là những kẻ sẽ, chẳng hạn như, giết người một cách không đắn đo phân biệt, miễn là phù hợp với mệnh lệnh từ Tổ chức, mà không biểu hiện khuynh hướng thiện ở bất cứ dạng nào. Cho tới nay, chúng ta chưa có bằng chứng gì cho thấy Amuro đã giết ai hoặc là một người sẽ làm như thế, không giống như thể loại tay sai như Vodka, kẻ sẽ bắn chết bất cứ ai Gin chỉ. Gin, Vodka, Chianti và Korn đều là những ví dụ của kẻ xấu thực sự: họ không có khuynh hướng thiện nào khiến chúng ta phải nghĩ “còn có điều gì khác nữa” khi đánh giá tốt-xấu. Vermouth vẫn là người xấu, tuy hơi có chút “tốt” hơn 4 người nhắc bên trên. Amuro chắc chắn là gần với Conan hơn Vermouth. Vậy là, để xếp hạng thứ tự các nhân vật xấu, tốt trong bộ truyện, ta có Gin ở 1 đầu, Conan ở đầu kia. Ở giữa họ là tất cả những người khác – có những người ở ngay cạnh Conan, có những người ngay cạnh Gin. Sera tất nhiên là ở bên cột “người tốt”, nhưng không gần với Conan như là Ran, vì Sera có đặt niềm tin vào những cách giải quyết khác để cứu mạng người, so với Conan và Ran. Akai có lẽ là nhân vật mà theo tôi, có phần “xấu” nhiều nhất ở danh sách “người tốt”. Như vậy, Amuro đứng ở đâu? Liệu anh ta là phần trái ngược của phần xấu của Akai? Hay là Amuro đứng ở ngay giữa?

Chốt lại, tôi nghĩ cuối cùng Amuro sẽ là người tốt, phần xấu của anh ta hầu hết là do bị lừa, hoặc vì những lí do khác mà chúng ta hoàn toàn có thể thông cảm được, điều này dĩ nhiên bao gồm cả việc được nuôi dạy trong lòng Tổ chức nhưng lớn lên vẫn là người tốt, giống như Haibara. Dù là với lí do gì, chúng ta vẫn sẽ không nhìn nhận anh ta là người xấu – nhất định không theo kiểu Gin, thậm chí không phải Vermouth. Tôi cũng không rõ liệu Amuro có quay lại với Tổ chức sau tất cả chuyện này không (tôi nghĩ Amuro là người tốt nhưng bị lừa) hay là liệu anh ta có chết không (sẽ là một cái kết dở cho một nhân vật thú vị như thế), nhưng thực tế là Amuro đã biết quá nhiều, và điều gì đó nhất định sẽ phải xảy ra.

red.orchid: Amuro là người tốt, anh làm những việc mà người tốt nên làm, phải làm, mà không nghĩ ngợi nhiều. Tuy nhiên Amuro không “tốt” theo cái định nghĩa dành cho những nhân vật như Conan, Kogoro hay Ran, cũng giống như công lý không chỉ đơn giản có 2 màu trắng và đen. Hơn nữa, Gosho đã sử dụng mẹo tâm lí này trước đây với Jodie: ông dẫn dắt người đọc tin rằng Jodie là đại diện của bên xấu, nhưng đảo ngược lại suy nghĩ theo lối mòn ấy vào phút cuối, biến Jodie thành người tốt. Cuối File 894, độc giả nghẹn thở khi chứng kiến màn mặt đối mặt của Amuro và Okiya. Nếu ta đồng ý rằng Kudo Yuusaku đã bằng cách nào đó bay về Nhật, nhờ tài hóa trang của Yukiko mà đội lốt Okiya để đấu màn cân não với Amuro, thì rõ ràng là có quá nhiều điều đang được lặp lại ở đây. Chúng ta thử nhớ lại lúc Jodie vẫn bị cho là người xấu, khi cô tìm đến nhà tiến sĩ Agasa và gặp “Ai” (thực ra là Conan giả trang) với khẩu trang do cúm trên mặt! Không phải là cảnh đó đang được lặp lại, với 2 nhân vật mới hay sao? Amuro thay cho Jodie, và Yuusaku thay cho Conan? Kẻ được cho là sẽ bị chất vấn lại dưới lốt cải trang, vậy có phải kẻ được cho là người xấu (Amuro) cuối cùng sẽ là người tốt? Tất nhiên, tôi biết đây chưa thể coi là bằng chứng, nhưng tôi muốn tin vào khả năng đó. Bởi, nếu đúng là Amuro lớn lên cùng Tổ chức, có lẽ anh ta không có nhiều lựa chọn ngoài việc hợp tác và làm việc cho chúng, tương tự như Shiho. Akemi muốn chạy trốn và đưa Shiho ra khỏi Tổ chức, và hãy nhìn xem cô ấy đi được bao xa. Chết thảm thương, cô độc tại một bến tàu vắng vẻ, mang danh một tên cướp nhà băng táo tợn. Bản thân Shiho cũng tìm tới cái chết, và chỉ tình cờ tìm được lối thoát khỏi Tổ chức, tuy vẫn liên tục bị truy sát sau này. Ý tôi muốn nói, một khi một nhân tố có lợi cho Tổ chức, dĩ nhiên không thể muốn bỏ đi là được. Shiho được nuôi dạy trong Tổ chức, nhưng cô vẫn là người tốt, không ai có thể chối cãi được điều đó. Vậy tại sao Amuro lại không thể? Tôi sẽ tiếp tục tin vào điều này.

 PSIA*: Một tổ chức tình báo an ninh ở Nhật.

Nguồn: http://forums.dctp.ws/viewtopic.php?f=5&t=12253

Share this:

Twitter

Facebook

Like this:

Like

Loading…

Phụ Nữ Có Môi Anh Đào Là Tốt Hay Xấu? / 2023

Cập nhật vào 24/06

Miệng anh đào nhỏ nhắn, hồng hào khiến khuôn mặt của người phụ nữ tăng thêm sức hút. Phụ nữ sở hữu tướng miệng anh đào thường có cuộc sống hạnh phúc.

Tướng miệng anh đào là gì?

Tướng miệng anh đào thường gặp nhiều ở nữ giới, ở nam giới rất hiếm người mang tướng miệng này. Tướng miệng này là những người sở hữu khuôn miệng nhỏ hoặc trung bình, đôi môi mọng, có màu hồng tươi tự nhiên như màu hoa anh đào. Miệng anh đào là chỉ 2 bờ môi khép lại chúm chím, tươi tắn, xinh đẹp, hơi xếch lên, lúc nào cũng như đang cười.

Phụ nữ tướng có môi anh đào tốt hay xấu?

Nữ giới mang tướng miệng anh đào theo nhân tướng học thuộc loại thành tựu trung thừa, chủ về phú quý bậc trung, thường được quý nhân hỗ trợ gặp được nhiều may mắn cũng như thuận lợi trong cuộc sống hay công việc.

Tìm hiểu thêm những thông tin khác về tướng miệng tại mục xem tướng miệng của nhantuong.info.

Nữ giới tướng miệng anh đào tốt trên những phương diện nào?

Tính cách

Đây là người có tính tình thiện lương, rất thông minh, ham học hỏi, chăm chỉ, sống biết trước biết sau có tình có nghĩa. Đôi môi mang sắc hồng tươi tắn là đặc điểm của tướng người khỏe mạnh, biết kết nối nhiều mối quan hệ xã hội tốt đẹp, do đó nhận được vô số tình cảm yêu quý, kính trọng từ mọi người. Bên cạnh đó, khóe miệng không rủ xuống mà luôn hướng lên trên thường là người sống yêu đời, tích cực, lạc quan, biết cách nỗ lực và cố gắng trong cuộc sống.

Nếu nữ giới mang tướng này mà có thêm hàm răng trắng, đều và khít, thì mang tướng phú quý, tính tình ôn hòa, nền nã, thuần hậu, thích làm việc tốt giúp người.

Tình cảm

Tướng miệng anh đào cộng thêm nét đẹp tự nhiên vốn có, tươi tắn, tính cách nhã nhặn, biết ăn nói, nụ cười duyên, dễ mến thì mang vận mệnh giàu sang. Môi trên và môi dưới mà khép lại tạo thành đường cong mềm mại là tướng miệng rất tốt, là đặc điểm của người cởi mở, thân thiện, có sức lôi cuốn, ý thức bản thân cao, dễ dàng có cuộc sống hôn nhân thuận hòa, người chồng thành đạt, yêu thương mình, con cái ngoan ngoãn, hiếu thảo.

Công việc

Phụ nữ tướng miệng anh đào theo nhân tướng học là người giao tiếp tốt, được nhiều quý nhân phù trợ nên dễ dàng vượt qua được mọi khó khăn. Họ là người biết nỗ lực nên trong công việc được sếp trên trọng dụng, cất nhắc thăng chức. Đối với người làm lãnh đạo thì được nhân viên quý mến, ngưỡng mộ. Khi bước vào tuổi trung niên, họ sẽ có con đường thăng quan tiến chức ngày càng rộng mở và tiền bạc kéo đến ồ ạt.

Tướng miệng anh đào đa số có ở phụ nữ, tuy nhiên cũng có 1 số ít nam giới mang tướng miệng này, và đây cũng là một nét tướng đẹp. Đàn ông tướng miệng này thường có đặc điểm hiền lành, ăn nói nhẹ nhàng, dễ nghe, được nhiều người yêu mến, quý trọng. Hậu vận phú quý bậc trung, an nhàn, gặp nhiều may mắn, được quý nhân phù trợ.

Người sở hữu tướng miệng anh đào được xem là một điều may mắn. Vì vậy, bạn hãy phát huy những thế mạnh của mình để có được một cuộc sống tốt đẹp nhất.

Bạn cũng có thể tìm hiểu thêm về một trong những tướng miệng xấu nhất là Tướng miệng quai xách.

Phụ nữ tướng miệng anh đào có nhược điểm gì?

Một trong những nhược điểm của tướng phụ nữ thành đạt này đó là họ dễ vì những thành công của mình mà trở nên kiêu ngạo, luôn cho mình là nhất.

Lời kết

Về tổng quan trong nhân tướng học, tướng miệng anh đào được đánh giá tốt. Những ai may mắn sở hữu tướng miệng này dễ đạt được thành công và có nhiều viên mãn trong cuộc sống. Tuy nhiên khi xem xét tướng miệng anh đào cần dựa trên tổng quan với các bộ vị khác: mắt, mũi, miệng, cằm… mới có thể xét đoán được toàn diện về vận số người mệnh này.

Bạn có thể tìm hiểu thêm:

Bài viết được chia sẻ bởi Team nhantuong.info.

Bạn đang xem bài viết Severus Snape – Là Người Tốt, Là Anh Hùng, Hay Chỉ Đơn Giản Là Kẻ Si Tình Ngây Dại / 2023 trên website Namtranpharma.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!