Xem Nhiều 1/2023 #️ Người Trung Quốc Nghĩ Gì Về Người Việt Nam? # Top 7 Trend | Namtranpharma.com

Xem Nhiều 1/2023 # Người Trung Quốc Nghĩ Gì Về Người Việt Nam? # Top 7 Trend

Cập nhật thông tin chi tiết về Người Trung Quốc Nghĩ Gì Về Người Việt Nam? mới nhất trên website Namtranpharma.com. Hy vọng nội dung bài viết sẽ đáp ứng được nhu cầu của bạn, chúng tôi sẽ thường xuyên cập nhật mới nội dung để bạn nhận được thông tin nhanh chóng và chính xác nhất.

Trong mắt đại đa số người Trung Quốc, Việt Nam là một nước bé tí tẹo, nghèo, chả biết có nói tiếng mẹ đẻ không hay phải vay mượn tiếng nước khác, nhiều phụ nữ Việt Nam sang đây lấy chồng dân tộc, nhiều bà lấy mấy chồng trong vài năm, về đến Việt Nam thì giàu sụ…

Đây là bài đăng được trích từ cuốn sách mới ra mắt của Spiderum: “Du học ký: Vạn dặm có chi?”, hi vọng sẽ mang cho bạn những góc nhìn khác về Trung Quốc nói riêng và chuyện du học nói chung.

Người Trung Quốc nghĩ gì về người Việt Nam?

Cũng phải mất 5 tháng trời đắn đo với hai cơ hội đi Singapore hay đi Trung Quốc, mình mới ký vào bản hợp đồng sang Thâm Quyến. Công việc trước đó của mình là làm phiên dịch ở phòng phát triển sản phẩm của một công ty chuyên về quà tặng cao cấp. Nghe thì oai thế thôi, chứ công ty hay gọi tắt là “phòng mua”. Ngoài dịch thuật văn bản, tài liệu, mình còn có nhiệm vụ mua hàng trực tuyến bằng tiếng Anh, đón tiếp, đi theo phiên dịch cho sếp khi nhà cung cấp nước ngoài đến thăm công ty.

Do đặc thù các mặt hàng, nên mình chủ yếu phụ trách về đồ công nghệ. Đợt ấy sếp ở Việt Nam có dự án mới nên mình có cơ hội làm việc trực tiếp với sếp người Trung sau này. Lúc đầu qua Skype, email, chốt đơn, rồi có cuộc gặp gỡ tại Hà Nội. Sau khi dự án thành công tốt đẹp, sếp người Trung mình bày tỏ sự ngạc nhiên bởi sao người Việt mà nói tiếng Anh tốt, chuyên nghiệp thế. Một tuần sau ông gửi email cho mình, hỏi mức lương ở công ty đang làm bao nhiêu? Nếu có thể, mời mình sang đây làm, chuyên đi đón tiếp khách nước ngoài đến thăm công ty, sales và giúp công ty chỉnh sửa thông tin sản phẩm, từ khoá, cũng như đầu tư hình ảnh trên Alibaba, lương đề xuất là 1xxx USD/ tháng. (…)

Thâm Quyến, tên tiếng Anh là Shenzhen, là thành phố trực thuộc tỉnh của tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Thâm Quyến nghĩa là “con lạch sâu” nhưng tên địa danh này trong tiếng Việt thường phiên âm sai thành Thẩm Quyến. Đây là đặc khu đầu tiên của Trung Quốc do lợi thế nằm giáp Hồng Kông. Địa điểm này được chọn là thử nghiệm mô hình cải cách kinh tế Trung Quốc vì cả dân Thâm Quyến và dân Hồng Kông cùng có chung ngôn ngữ (tiếng Quảng Đông), chung văn hóa và dân tộc, nhưng Thâm Quyến lại có giá nhân công, đất đai rẻ hơn nhiều. Ý tưởng đã thành công rực rỡ, tạo tiền đề cho Trung Quốc đẩy nhanh quá trình cải cách mở cửa kinh tế.

Là một thành phố rất trẻ, nhưng GDP Thâm Quyến hiện nay đã lọt top 10 thành phố giàu có nhất Trung Quốc, chỉ sau Thượng Hải và Bắc Kinh. Có thể nói Thâm Quyến là thiên đường công nghệ, “thung lũng Silicon châu Á”, nổi tiếng với các nhà máy lắp ráp như Foxconn, Apple, Lenovo… Các công ty phần mềm đầu não như Tencent, Baidu, Youku của Trung Quốc cũng nằm vùng ở thành phố này.

Người ở Thâm Quyến 99% là dân tứ xứ, 1% còn lại dân bản địa cực giàu, bởi họ được chính phủ mua đất với giá rất cao (trước đây Thâm Quyến chỉ là một làng chài nhỏ, sau chính sách của Đặng Tiểu Bình thì trở thành đặc khu kinh tế và phát triển một cách nhanh chóng).

Tầng lớp trí thức, tốt nghiệp đại học, cao đẳng phần lớn đều làm giám đốc và nhân viên văn phòng (chủ yếu làm sales), tầng lớp tốt nghiệp cao trung trở xuống thì làm tại các khu vực nhà máy, xưởng sản xuất và lắp ráp.

Ở Thâm Quyến không có nhiều người Việt như ở các tỉnh gần biên giới Việt Nam (người Việt tập trung nhiều nhất ở tỉnh Quảng Tây), nên khi mình giới thiệu đến từ Việt Nam, rất nhiều phản ứng đủ thể loại ố á khiến mình không khỏi ngỡ ngàng. Tựu trung lại là những câu hỏi sau:

– Việt Nam nói tiếng Trung, tiếng Thái hay tiếng Anh? (Vài bác còn hồn nhiên chào mình Sawadikap) – Người Việt ăn cay không, có món A, B,C như ở bên này chứ? – Việt Nam có rất nhiều xe máy đúng không? – Nghe nói phụ nữ Việt Nam giỏi cơm nước giặt giũ đúng không? – Du lịch đến Việt Nam rất rẻ đúng không?

Vân vân và vân vân. Toàn những câu hỏi nghe rất… khó chịu. Đại ý, trong mắt đại đa số người Trung Quốc, Việt Nam là một nước bé tí tẹo, nghèo, chả biết có nói tiếng mẹ đẻ không hay phải vay mượn tiếng nước khác, nhiều phụ nữ Việt Nam sang đây lấy chồng dân tộc, nhiều bà lấy mấy chồng trong vài năm, về đến Việt Nam thì giàu sụ…

Thế đấy, hóa ra mình không ưa nước họ như thế nào, thì họ cũng chẳng có thiện cảm tốt đẹp với nước mình. Người Việt hay nói “bọn Trung Quốc” nó thâm lắm, muốn chiếm nước mình, rồi hại dân ta bằng cách thải bao nhiêu hàng rởm, hàng giả qua biên giới. Bọn thương lái thì mua sừng trâu, lá non, những loại hàng nghe thì dở hơi với giá cắt cổ, mua chuộc mấy bác nông dân hám lợi nhỏ trước mắt rồi sau đó bốc hơi, để rồi nước mắt lưng tròng, bao lâu sau cũng không hồi lại được vốn. Rồi thì “bọn Trung Quốc” vô văn hóa, đi đâu cũng nói to, khạc nhổ, không có ý thức…

Người Châu Á chúng ta hay nhìn và rêu rao về những mặt tiêu cực, với tư tưởng của Chu Du (trong Tam Quốc Diễn Nghĩa, đố kỵ với Khổng Minh mà hộc máu chết), ngại khen, ngại công nhận người khác tài giỏi, tốt đẹp hơn. Nhắc đến nhau chỉ “ôi dào, cái nước ấy có gì, nghèo rớt”, kể như trót giàu hơn thì “vì nó là thuộc địa của Mỹ”, nếu toàn trai xinh gái đẹp thì “toàn đi phẫu thuật, để mặt mộc xem” (Hàn Quốc)… Thôi thì cũng thông cảm cho họ, văn hóa tiểu nông ăn sâu quá rồi, con gà thì tức nhau tiếng gáy, và cũng vì chút Chu Du còn sót lại, cả ngàn năm Bắc thuộc còn gì…

Quay trở lại vấn đề Việt Nam trong con mắt của Trung Quốc, là một đứa hiếu thắng nên lúc đầu mình phản ứng khá gay gắt bằng tất cả sự tự hào rằng: nước tôi có ngôn ngữ riêng, tôi cũng học tiếng Anh như ngôn ngữ thứ hai, nước chúng tôi đã hoàn toàn độc lập dưới sự lãnh đạo của Bác Hồ, quê hương tôi nổi tiếng với danh lam thắng cảnh như vịnh Hạ Long, Nha Trang, Đà Nẵng, rồi cả áo dài, cà phê…

Tuy nhiên kỷ niệm khó quên nhất là một lần mình theo sếp đi gặp khách người Qatar. Đi cùng với khách là một bà người Trung với chức năng như phiên dịch. Bà này nom cũng trẻ trung, tiếng Anh bình thường nhưng tỏ ra vô cùng tự tin, nói hết phần người khác. Bả tỏ ra cực kỳ ngạc nhiên khi mình không phải người Trung, còn ông khách thì Việt Nam là cái nước nào, nổi tiếng về cái gì? Mình chưa kịp trả lời, thì vâng, chính là người phụ nữ lắm lời ấy “Her country is famous for WIFE”. Với cái vốn tiếng Anh chưa chuẩn của bả, mình tưởng RICE, nhưng không, mụ ấy lặp lại “WIFE”. Đại ý, ở Trung Quốc, muốn lấy được vợ thì phải có nhà, có ô tô, còn những ông không đủ tiền sẽ lấy vợ Việt Nam, vì lấy gái Việt Nam chỉ cần chút tiền là đủ. Thề là lúc ấy mình chỉ muốn… phi cái dép vào mồm người đàn bà vô học này, nhưng kìm lại được, mình hỏi bạn đã đến Việt Nam chưa? Tất nhiên là chưa rồi, nên mình thêm một bài – rằng thì là chưa biết, chưa đến thì đừng giới thiệu về một quốc gia khác cho bạn bè quốc tế như vậy. Nếu giả sử tôi kể Trung Quốc là cái nước nổi tiếng xấu tính, lũ con gái rặt một lứa thực dụng, lấy chồng vì tiền với một ông không mang quốc tịch Trung hay Việt, bà thấy như nào? Vui chứ?

Hiện tại, chỉ có mình mình là người nước ngoài ở công ty, khối dân văn phòng gọi tên tiếng Anh của mình – Cherish, còn anh em bên xưởng sản xuất gọi với tên thân mật Tiểu Vũ. Công ty hay đi chơi cùng nhau nhân các dịp sinh nhật nhân viên, cuối tuần mấy cô bạn cùng phòng rủ nhau đi mua sắm, spa gì đó. Dù vốn tiếng Anh của họ chưa đủ lắm, nhưng vẫn nhiệt tình Google translate giúp đỡ, khá đáng yêu và khiến mình có những cái nhìn thiện cảm hơn về Trung Quốc. Họ cũng biết thêm được Hà Nội là thủ đô của Việt Nam, người miền Bắc không ăn cay và người miền Trung có tiếng địa phương nặng như người Hồ Bắc bên này. Rồi Việt Nam có phở ngon như thế nào, công dụng của rau thơm với sức khỏe mà người Trung bỏ qua…

Đây cũng là năm thứ 3 mình quay trở lại Thâm Quyến làm việc, tác phong trong công việc, năng lượng tích cực và sự đóng góp của mình cho công ty đều được đền đáp xứng đáng. Đặc biệt là vốn tiếng Trung được cải thiện vượt bậc, nên hiện tại mình đã giao tiếp khá thành thạo với mọi người trong cả công việc lẫn cuộc sống.

Khi con người ta cởi mở với nhau hơn, mọi khoảng cách về địa lý, văn hóa dường như ngắn lại. Mọi người lại mời mình đi các thành phố khác như Vũ Hán, Đông Quản, Quảng Châu, Giang Tây, Trung Sơn, Vân Nam… trong những dịp nghỉ lễ. Mỗi vùng lại một ngôn ngữ địa phương khác nhau, một đặc sản khác nhau, nhưng có đi mới thấy mình được nhiều hơn là mất. Mỗi lần về Việt Nam mình đều đi du lịch đâu đó, khi bạn bè bên này xem ảnh đều trầm trồ, Việt Nam đẹp thế à, cứ nghĩ đây là nước nào đó ở Châu Âu cơ? Và nhất định rồi, có cơ hội, mình sẽ mời họ về Việt Nam, trải nghiệm cái dải đất hình chữ S nhỏ xinh này.

– Nguồn: spiderum –

o0o

Suy Nghĩ Của Giới Trẻ Trong Nước Về Việt Nam Cộng Hòa

Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt tròn 40 năm. Cho đến nay những ký ức và hậu quả của cuộc chiến đó vẫn chưa phai nhòa. Giới trẻ trong nước và hải ngoại có cái nhìn thế nào về câu chuyện lịch sử đau thương này và Và trong kỳ này, mời quý vị cùng đến với những suy nghĩ của giới trẻ trong nước về Việt Nam Cộng Hòa. Cùng với ba bạn khách mời Phương Dung, Lê Đông và Minh Phúc. suy nghĩ của họ về sự hòa hợp, hòa giải, đoàn kết dân tộc trong hiện tại và tương lai ? Đó chính là những điều mà tạp chí diễn đàn bạn trẻ mong muốn được truyền tải đến các bạn cho đến hết ngày 30/4/ 2015.

Chân Như: Khi còn đi học, các bạn được dạy những gì về Việt Nam Cộng hòa ? Cho đến nay, các bạn có suy nghĩ gì về những thứ được dạy đó ?

Phương Dung: Khi còn đi học thì ở trường họ dạy em chế độ VNCH là bán nước theo Mỹ Ngụy. Họ bảo chế độ ông Ngô Đình Diệm là dã man man rợ là lê máy chém đi khắp miền Nam, chém giết rất nhiều người Việt. Cho đến khi em lên mạng đọc thông tin biết được sự thật thì cảm thấy thất vọng và không hiểu tại sao họ lại có thể lừa dối lịch sử như vậy. Sau quá trình tìm hiểu thì em thấy chế độ VNCH không như những gì mà em đã từng học trong sách vở, có nhiều điều em không được học trong sách em thấy hơi bị thất vọng.

Minh Phúc: Hồi xưa em rất thích học môn lịch sử vì bản thân mình là người yêu nước nên rất yêu những gì đất nước đã từng làm được. Theo những gì em nhớ trong đầu, hồi xưa, phần lịch sử họ dạy tất cả những ngày lễ trong năm như 30-4 hay 2-9…. Họ cho học sinh nghe lại vấn đề như: chính quyền miền Nam ngày xưa là chính quyền Mỹ ngụy, làm tay sai bán nước cho Mỹ, là chính quyền bù nhìn. Sau khi tìm hiểu từ internet và những người xung quanh cũng như bạn bè thì em biết VNCH thực sự là một đất nước chủ thể; Một đất nước còn dân chủ hơn cả ngoài Bắc Việt Nam nữa.

Họ cho học sinh nghe lại vấn đề như: chính quyền miền Nam ngày xưa là chính quyền Mỹ ngụy, làm tay sai bán nước cho Mỹ…Sau khi tìm hiểu từ internet và những người xung quanh cũng như bạn bè thì em biết VNCH thực sự là một đất nước chủ thể; Một đất nước còn dân chủ hơn cả ngoài Bắc VN

Minh Phúc

Lê Đông: Cho đến ngày hôm nay, dù em sinh sau 1975 hoàn toàn không biết gì về VNCH nhưng em đủ lớn để nhận thức được những gì xảy ra với xã hội VN mình đang sống dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN. Đặc biệt với hệ thống giáo dục, truyền thông và báo chí khiến em suy nghĩ và cảm thấy thật kinh khủng khi đảng CSVN đã vận dụng triệt để lối tuyên truyền là tất cả người dân Việt Nam hãy yêu, hãy sống cống hiến cho đảng, cho lý tưởng Hồ Chí Minh từ mọi cấp bậc kể cả mẫu giáo. Và song song với nó là những gì đi ngược lại với những tuyên truyền đó là phản động là kẻ thù. Có thể nói mọi sách báo truyền thông hay những kiến thức mà em được nghe, đọc, và học thì chế độ VNCH là một chế độ tay sai của Mỹ, là chế độ phản động của mọi thời đại, là chế độ của những con người tàn bạo độc ác như giết dân, ăn thịt dân, giống như những con quỷ khát máu. Và dân tộc Việt Nam nhờ chính nghĩa là ĐCSVN với ánh sáng HCM soi rọi đã tiêu diệt những con quỷ VNCH để bắt thế hệ sau phải nhớ công lao to lớn mà ra sức phục vụ cho chế độ ĐCSVN này. Chính vì cái lối tuyên truyền giáo dục đó đã hằn sâu vào rất nhiều thế hệ về sự độc ác của chế độ VNCH. Có những sự kiện không đúng và không thật.

Chân Như: Cho đến nay, quan điểm, suy nghĩ của bạn về Việt Nam Cộng hòa có thay đổi gì hay không ? Nếu có thay đổi, thì do đâu ?

Minh Phúc: Ngày xưa ở trường hoặc trên TV hoặc trên báo người ta cũng miệt thị về VNCH. Em nghe vậy thôi cũng không phản ứng nhiều. Khi em học cấp 1, cấp 2 mỗi năm được trường dẫn đi thăm những viện bảo tàng chiến tranh rồi bảo tàng HCM cũng đều nêu những tội ác của Mỹ ngụy hồi xưa. Nói chung mình cảm thấy hơi kỳ kỳ tại vì sao chỉ đưa có 1 bên mình- phải nghe hết 2 bên. Hồi xưa suy luận của em là vậy. Cũng nhờ tìm hiểu trên internet cái suy nghĩ nó thay đổi hơn. Nói chung em không miệt thị bên CS nhưng thật sự khi biết được sự thật mình cảm thấy bị shock tại vì bất cứ ai cũng vậy đều ghét cái sự dối trá, mình rất là tức, nhiều lúc xem lại tin tức ngày xưa mình hơi bị tức cực đỉnh luôn.

Phương Dung: Lúc nhỏ khi em đọc những thông tin về VNCH về chế độ ngày xưa, khi nghe tuyên truyền như vậy thật sự lúc đó còn nhỏ chưa hiểu biết được nhiều, khi nghe như thế cũng hơi bức xúc- Tại sao người Việt với người việt mà chế độ VNCH họ lại ác như vậy, họ lại hành xử với nhau như vậy. Sau khi em tìm hiểu trên internet thì em biết được sự thật thì em cũng cảm thấy rất tức, vì mình bị dối trá. Bản thân em, em cũng rất ghét những điều dối trá và em đều mong muốn là những gì mình học trong lịch sử đều là sự thật. Đến nay suy nghĩ của em về VNCH đã thay đổi rất nhiều. Đối với em VNCH cũng là 1 quốc gia cũng là người Việt, những người lính VNCH xưa, những người yêu nước. Họ sống theo lý tưởng của riêng họ cũng giống như những người cộng sản sống theo lý tưởng riêng của người cộng sản. Chỉ có khác là mỗi chế độ và lý tưởng ở 2 miền khác nhau dẫn đến nội chiến 2 miền, mà người ta thường hay gọi là cuộc chiến huynh đệ tương tàn. Đối với em cuộc chiến giữa VNCH và phe cộng sản Bắc việt là 1 cuộc chiến giữa 2 lý tưởng khác nhau chứ ko phải chiến tranh cứu nước như họ tuyên truyền gì cả. Em có những thay đổi nhận thức này là do sự tìm hiểu trên internet.

Sau khi em tìm hiểu trên internet thì em biết được sự thật thì em cũng cảm thấy rất tức, vì mình bị dối trá. Bản thân em, em cũng rất ghét những điều dối trá và em đều mong muốn là những gì mình học trong lịch sử đều là sự thật

Phương Dung

Lê Đông: Cũng như hai bạn thôi em cũng có những thay đổi khá nhiều. Dĩ nhiên, sự thay đổi này bắt nguồn từ nhiều nguyên nhân như nhờ internet, nhờ tiếp xúc với những con người VNCH hiện tại trong nước. Và đặc biệt nữa là hiện tình đất nước của VN ngày hôm nay dưới sự lãnh đạo của ĐCSVN có sự nhiễu nhương, có gì đó bất ổn nên đã khiến em suy nghĩ rất nhiều về những chính sách và đường lối của ĐCS. Dưới con mắt em thì VNCH không như ĐCSVN tuyên truyền ngày trước. Họ cũng là một chính thể được công nhận rõ ràng. Và họ cũng không phải là độc ác ăn thịt dân như những gì sách báo hay những bịa đặt mà em học trước kia. Trong chính thể hiện tại thì họ là kẻ thất bại nên bị những kẻ chiến thắng đã vẽ đen. Do vậy, họ là nạn nhân và họ đáng cần được cái nhìn khách quan, trung thực hơn trong thời đại công nghệ internet ngày nay.

Chân Như: Các bạn đã bao giờ thử so sánh Việt Nam Cộng hòa với Chính quyền Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ngoài Bắc trước 1975 và CHXHCN Việt Nam ngày nay hay chưa ?Nếu rồi thì các bạn thấy sự khác nhau thế nào ?

Lê Đông: Nếu đặt thời điểm hiện tại của chính quyền DCCH thì nó khác rất nhiều. Đơn cử như miền Nam trước năm 75 dưới chế độ của VNCH có một nền kinh tế, khoa học, giáo dục rất phát triển. Và em thấy mơ ước của chính quyền hiện tại đang muốn có đó là giáo dục được miễn phí, y tế được miễn phí; Những thành quả, những tài năng của mình được phục vụ một cách xứng đáng. Ngay từ thời điểm đó thì VNCH đã xây dựng lên một miền Nam đáng tự hào, thì đến ngày hôm nay phải nói rằng rất đáng khen và rất tự hào hơn những gì mà CHXHCN ngày nay làm và đang vẽ xấu họ (VNCH).

Minh Phúc: Nhiều lần em cũng có thử so sánh giữa chính quyền VNDCCH ngoài Bắc trước 1975 với CNXHVN ngày nay với VNCH cũng như lúc nãy bạn Đông có nói. Ngày xưa chính bà nội em, ông nội, ông ngoại cũng đã từng nói ngày xưa học sinh đi học không bị đóng tiền, nhiều khi được phát sữa uống mỗi sáng. Nhiều khi nhà một người đi làm là đủ nuôi cả nhà. Bây giờ thật sự (mà nói em mà có nói gian nữa lời thì xách súng bắn em cũng được. Em thề vậy luôn) cả gia đình 3 người đi làm hết mà có nhiều người không đủ ăn. Rồi xã hội ngày nay không chú ý đến đạo đức của con người, đạo đức đi xuống rất trầm trọng. Đơn giản thôi, cái gì cũng tiền hết. Mình vô bệnh viện khám bệnh hoặc là mình cấp cứu mà không có tiền, lạng quạng chết như chơi. Cách đây vài năm em bị tai nạn giao thông vô bệnh viện gia đình chưa đóng tiền kịp mình nằm đau đớn đợi cũng lâu, khi đóng tiền xong phải đút túi luồng tay này nọ. Bây giờ đi mua bán xe hay mua bán nhà đất cái giống gì cũng tiền với tiền. Họ không chú trọng cái tình người hay đạo đức như hồi xưa. Em bây giờ chỉ ước muốn cái đạo đức con người VN nó đỡ hơn bây giờ là em cũng cảm thấy mừng. Cũng như ông Lý Quang Diệu, thủ tướng Singapore hồi trước cũng chỉ mong là biết bao giờ Singapore mới bằng được VNCH của mình ngày xưa vậy thôi.

Phương Dung: Em chỉ có thể so sánh chiến tranh giữa VNCH và chính quyền VNDCCH ngày xưa cũng giống như chiến tranh giữa Bắc Hàn và Nam Hàn ngày xưa thôi. Một bên là theo chế độ chủ nghĩa tư bản có đồng minh là Mỹ và các quốc gia phương Tây. Một bên là theo chủ nghĩa cộng sản. Một bên thì giàu có, phát triển dân chủ tự do. Một bên là chịu sự tuyên truyền của nhà nước nghèo đói và lạc hậu.

Chân Như: Chiến tranh Việt Nam đã chấm dứt được 40 năm, các bạn có suy nghĩ gì về những người lính quân lực Việt Nam Cộng hòa khi xưa, đặc biệt là những người lính đã ngã xuống để bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 ?

Phương Dung: Em nghĩ những người lính VNCH xưa cũng là những người yêu nước. Họ chiến đấu hết mình để bảo vệ lãnh thổ và lý tưởng của họ. Em thấy thật bất công khi người ta lại nói lính VNCH là ngụy, là bán nước trong khi họ cũng là những anh hùng thật sự trong cuộc chiến bảo vệ đất nước giống như cuộc chiến bảo vệ Hoàng Sa năm 1974 chẳng hạn.

Bất cứ người lính bên nào cũng vậy cần được nhớ, cần được tri ân. Cũng như một câu hát ngày xưa của nhạc sĩ Trịnh Nam Ngân “rồi anh sẽ dìu em tìm thăm mộ bia kín trong nghĩa địa buồn, bạn anh đó đang say ngủ yên, xin cám ơn, xin cám ơn người nằm xuống

Minh Phúc

Lê Đông: Đối với em không riêng những người lính đã ngã xuống vì Hoàng Sa hay bất cứ ngã xuống vì một công cụôc bảo vệ tố quốc. Những con người đó phải được tri ân và ghi danh. Nhưng thực tế chế độ hiện tại đã không công bằng với những người lính VNCH. Ngay cả buổi tưởng niệm về họ nằm xuống vì Hoàng Sa năm 1974 hầu như ở trong nước đều cho là nhạy cảm và không được phép vinh danh. May mắn là sau những mâu thuẫn căng thẳng trên biển đông giữa VN và TQ và sự phát triển của internet, trong nước đã có những con người cổ vũ cho một nền dân chủ trong nước hơn thì họ đã phần nào đã tri ân những con người VNCH này và chế độ hiện tại cũng nới lỏng một phần nào để công bằng với họ hơn.

Minh Phúc: em cũng xin tóm tắt lại ý của em. Những người lính VNCH khi xưa đơn giản họ cũng chỉ là con người VN bình thường. Họ ra đi vì lý tưởng thiêng liêng cao cả của tổ quốc lúc đó. Em cũng xin nói thêm ở Bình An, Bình Dương có một nghĩa trang gọi là nghĩa trang nhân dân xã Bình An khi xưa là nghĩa trang quân đội Biên Hòa. Em cũng biết cách đây khoảng trừng 1-2 năm gì đó đại sứ quán Mỹ có xuống họ cũng có chỉnh sửa này nọ. Thật sự đừng nhìn những gì họ làm hào nhoáng bên ngoài, họ sửa chữa bên ngoài thôi còn phía bên trong có nhiều ngôi mộ phải nói là đã mất bia, rồi khi mưa xuống phần mộ của người lính VNCH muốn trôi đi hết. Thỉnh thoảng, em cũng một năm vô 1-2 lần để em thăm viếng đốt nhang cho họ. Bất cứ người lính bên nào cũng vậy cần được nhớ, cần được tri ân. Cũng như một câu hát ngày xưa của nhạc sĩ Trịnh Nam Ngân “rồi anh sẽ dìu em tìm thăm mộ bia kín trong nghĩa địa buồn, bạn anh đó đang say ngủ yên, xin cám ơn, xin cám ơn người nằm xuống.

Xin cám ơn ba bạn Phương Dung, Lê Đông và Minh Phúc đã tham gia chia sẻ.

17 Điều Khiến Bạn Ngỡ Ngàng Về Trung Quốc

1. Ở Trung Quốc, mọi người tin rằng một bé trai là một món quà từ thiên đường. Có lẽ thái độ này vẫn tồn tại ở một số làng quê nhưng ở các thành phố lớn, giới tính của một đứa trẻ đã không còn quan trọng lắm. Nhưng Trung Quốc vẫn tồn tại chế độ phụ hệ: thế hệ cũ vẫn coi vai trò của phụ nữ là nội trợ, và nhiều người cha có thành kiến về việc con gái họ có bằng cấp và tự xây dựng nghề nghiệp của mình.

2. Đàn ông Trung Quốc thích chăm sóc bản thân và họ không hề che giấu điều này. Điều này đặc biệt đúng với thế hệ trẻ. Đàn ông rất chuộng sử dụng các loại nước hoa, kiểu tóc hợp thời trang, nhuộm tóc và dành rất nhiều thời gian và tiền bạc để chất đầy tủ quần áo của họ. Một số người tin rằng người Trung Quốc chịu ảnh hưởng từ Hàn Quốc – một đất nước luôn coi trọng vẻ đẹp và thời trang. Tuy nhiên, đàn ông trưởng thành hầu như không quan tâm đến quần áo và thường chỉ để một kiểu tóc.

3. Người Trung Quốc thường nuôi móng tay dài trên ngón tay út. Đây là một cách khác để cho mọi người thấy rằng họ không làm công việc tay chân để kiếm sống. Ngày của họ khá thoải mái và họ kiếm tiền dựa trên trí thông minh.

4. Cho dù người phương Tây có lịch sự hay không thì người Trung Quốc luôn cho rằng người phương Tây rất hấp dẫn. Đó là bởi vì họ có đôi mắt to và làn da trắng. Quốc tịch không quan trọng, điều quan trọng là bạn có phong cách giống “châu Âu” là bạn có thể tự tin xuất hiện trên trang bìa của một tạp chí thời trang.

5. Bạn có thể đã nghe về rất nhiều điều kỳ quặc ở Trung Quốc: luộc trứng trong nước tiểu . Công thức này được gọi là trứng trinh nữ và rất đơn giản: một xô nước tiểu từ các bé trai dưới 10 tuổi. Những quả trứng nấu theo cách này đắt hơn khoảng 4 lần so với trứng thông thường, vì vậy chúng được coi là một món ăn tinh xảo.

6. Người dân ở Trung Quốc thường xuyên đưa ra lời khen ngợi, vì vậy ngay cả khi bạn chỉ biết một từ Trung Quốc, họ sẽ nói với bạn rằng tiếng Trung Quốc của bạn rất tốt. Và quần áo của bạn thật đẹp, mái tóc mới của bạn trông thật tuyệt vời.

7. Người Trung Quốc dành những thuật ngữ riêng cho những người có làn da đen . Nếu bạn có thể nghe hiểu tiếng Trung, đừng ngạc nhiên nếu bạn nghe thấy một từ kỳ lạ như “người cà phê” hay “người sô-cô-la”. Nhiều khả năng, họ đang nói về một người da đen nào đó.

8. Trung Quốc thích uống rượu và tửu lượng của họ khá tốt. Chủ yếu, họ thích uống bia trong các bữa tiệc. Rượu và thuốc lá được bán ngay cả cho thanh thiếu niên.

9. Một ví dụ khác về điều kỳ lạ phương Đông là giao thông: các quy tắc giao thông chẳng mấy khi được tuân theo và rất ít người nhường đường cho người đi bộ, thế nhưng số vụ đụng xe lại rất nhỏ. Lái xe Trung Quốc thường cố gắng không để xảy ra tai nạn và phanh kịp thời.

10. Người Trung Quốc thường hiếm khi nói tiếng Anh hoặc bất kỳ ngôn ngữ nước ngoài nào khác. Ngoại lệ là sinh viên, nhân viên tại các khách sạn đắt tiền và những người ở các thành phố tiến bộ như Hồng Kông. Vì vậy, nếu không biết tiếng Trung Quốc, bạn cần sẵn sàng sử dụng ngôn ngữ cơ thể.

11. Bạn có thể hút thuốc bất cứ nơi nào. Ngay cả trong một siêu thị hay nơi công cộng.

12. Tốt hơn hết là không chạm vào bất cứ ai – người Trung Quốc không thích điều đó. Người nước ngoài nếu đến làm ăn thì nên bắt tay và làm quen với văn hóa của họ. Nếu ai đó đưa cho bạn danh thiếp của họ, hãy xem qua và đặt vào ví hoặc túi áo cẩn thận vì đây là cách thể hiện sự tôn trọng của bạn đối với người đó.

13. Nếu bạn chấp nhận lời mời từ một người Trung Quốc, ví dụ bữa trưa hoặc đến thăm quê hương của họ, bạn nên biết rằng họ sẽ trả tiền cho bạn. Nếu bạn cứ khăng khăng muốn trả tiền, họ sẽ cảm thấy bị xúc phạm. Bạn nên sự biết ơn đối với sự hiếu khách và hào phóng của họ.

14. Ngày nay, phụ nữ chiếm khoảng 5% tổng số quân nhân. Quân đội cung cấp một nền giáo dục và cơ hội nghề nghiệp tuyệt vời, vì vậy nhiều phụ nữ trẻ Trung Quốc tham gia quân đội. Hầu như tất cả các binh sĩ nữ phục vụ trong vai trò truyền thống như y tá và nhân viên hỗ trợ quân sự.

15. Đây là một vấn đề tế nhị nhưng thực sự quan trọng: trong nhà vệ sinh công cộng, giấy vệ sinh đều nằm gần bồn rửa tay. Vì vậy, bạn nên cầm một ít trước khi vào buồng vệ sinh.

17. Ở Trung Quốc, bộ đồ ngủ không chỉ dành cho giờ đi ngủ. Ngày càng có nhiều người mặc đồ ngủ cho các cuộc họp kinh doanh, ăn tối và đi bộ. Thật tuyệt khi họ có thể mặc quần áo họ cảm thấy thoải mái và không xấu hổ.

Theo Bright Side

6 Đại Dự Ngôn Đcs Trung Quốc Diệt Vong Được Người Tq Quan Tâm

6 Đại dự ngôn cùng tiên đoán ĐCS Trung Quốc sẽ sụp đổ vào năm 2017 khiến nhiều người Trung Quốc Trung Quốc quan tâm chia sẻ và truyền khẩu cho nhau.

Cùng với chiến dịch đả hổ diệt ruồi của Tập Cận Bình, khiến số phận ĐCS Trung Quốc lung lay hơn bao giờ hết, càng nhiều hổ bị hạ thì nhiều người Trung Quốc càng nhìn rõ bản chất của Đảng.

Tất cả những điều này khiến nhiều người Trung Quốc tin rằng ĐCS Trung Quốc chắc chắn sẽ diệt vong, đến thời điểm này hơn 260 triệu người Trung Quốc đã tuyên bố thoái xuất khỏi Đảng cùng các tổ chức liên đới như đoàn, đội, đa số dùng tên giả, nhưng cũng không ít người dùng tên thật để nói lên chính kiến của mình.

Vậy cùng thể 6 đại dự ngôn này thế nào:

1. Thôi Bối Đồ: Càn Khôn tái tạo tại Giác Cang

“Thôi Bối Đồ” là sách sấm nổi tiếng vào giữa những năm Trinh Quán đầu thời nhà Đường (627 – 649) do Tư thiên giám (chức quan quan sát thiên tượng) Lý Thuần Phong và ẩn sĩ Viên Thiên Cang cùng nhau biên soạn. Quẻ tượng 52 trong “Thôi Bối Đồ” dự đoán chính xác đại sự phát sinh trước khi ĐCS Trung Quốc suy vong, từ năm 1986 đến năm 2017.

Một câu sau cùng ” Càn Khôn tái tạo tại Giác Cang ” này chính là ứng với thời điểm hiện nay.

“Tuế tại Giác Cang”, giải thích dễ dàng dễ hiểu nhất chính là sao Tuế di chuyển trong phạm vi của chòm sao Giác, chòm sao Cang.

Thiên văn học thời xưa của Trung Quốc cổ đại, là lấy sao Bắc Cực làm trung tâm, phân chia thành 3 viên 28 túc (3 bức tường 28 chòm sao), trong đó 7 chòm sao Thương Long ở phía Đông trong chòm Nhị thập bát tú là: Giác, Cang, Đê, Phòng, Tâm, Vĩ, Ki. Giác Cang là đứng đầu trong 7 chòm sao Thương Long.

Tuế tinh vào khoảng ngày 15/11/2016 di chuyển vào phạm vi chòm sao Giác, di chuyển lại gần chòm sao Giác, rồi di chuyển ngược và dừng lại bức tường Thái Vy, sau đó di chuyển xuôi đi xuyên qua chòm sao Giác, chòm sao Cang, thời gian rời khỏi chòm sao Cang, là khoảng ngày 5/12/2017.

Vậy nên sao Tuế trong thời gian ở Giác Cang, chính là khoảng thời gian từ tháng 11/2016 đến tháng 12/2017. Trong phạm vi thời gian này, chính là Càn Khôn tái tạo (trời đất được tạo lại mới).

Như đã nói ở trên, năm 2017, trật tự xã hội, chính trị, kinh tế của các nước phương Tây đang dần dần tan rã và tái cấu trúc lại, xu thế giống như Càn Khôn tái tạo; còn ở phương Đông, Càn Khôn tái tạo ở Trung Quốc không gì sánh được với việc ĐCS Trung Quốc giải thể, Trung Hoa phục hưng.

Sau quẻ tượng 52 đến quẻ tượng 53 mô tả rất rõ ai là người khiến Đảng cộng sản Trung Quốc diệt vong trong bài sau:

“Quan trung thiên tử”: Chỉ vùng đất Quan Trung xưa của nước Tần sinh ra thiên tử, tương đương với nguyên thủ của Trung Quốc hiện nay. Tập Cận Bình là người huyện Phú Bình, tỉnh Thiểm Tây, chính là người Quan Trung.

“Lễ hiền hạ sĩ” (hạ mình cầu hiền): Bình dị cận nhân – cận, bình, tức chỉ ra tên của Tập Cận Bình, lại nói rõ đặc điểm hạ mình cầu hiền của ông, kết hợp với “song vũ” trong “song vũ tứ túc” (双羽四足) ám chỉ chữ Tập “习” trong quẻ tượng trước đó, tên của Tập Cận Bình đã hoàn toàn xuất hiện trong Thôi Bối Đồ.

“Thuận thiên hưu mệnh” còn có một tầng ý nghĩa sâu hơn: Chữ “hưu” (休) trong Thôi Bối Đồ là câu đố chữ hài âm (âm đọc gần giống hoặc giống nhau), ý chỉ chữ “tu” (修). Câu “Bất như thôi bối khứ quy hưu” trong tượng thứ 60 của Thôi Bối Đồ, thực tế là

ý “Bất như thôi bối khứ quy tu”, sau khi xem giải thích toàn diện phía sau, mọi người sẽ có thể nhìn được nội hàm của tầng này.

“Bán lão hữu tử” (半老有子): Câu đố chữ, một nửa trên của chữ “lão” (老) cộng với chữ “tử” (子), là chữ “hiếu” (孝). Tập Cận Bình rất hiếu thuận, gia phong rất nghiêm. Nhưng đây chỉ là ý bề mặt, còn có hàm nghĩ sâu hơn nữa.

Một tượng này chính là nói Thiên tử, đứa con của Trời, lấy trời làm cha, hiếu tử phải hiếu thuận với Trời – thuận thiên ý, là ám chỉ Tập Cận Bình cần phải hành xử thuận theo thiên ý, hành động thuận theo thiên tượng.

Thuận theo thiên ý là làm gì? “Thuận thiên hưu mệnh”, kết thúc mệnh của ai đây?

“Nhất cá hiếu tử tự tây lai, thủ ác càn cương thiên hạ an” (có một đứa con hiếu nghĩa đến từ phía Tây, cầm nắm lấy kỷ cương thiên hạ yên lành): Hiếu tử là người Quan Trung, tỉnh Thiểm Tây, trong tay ông nắm giữ “càn khôn thiên đạo”, có thể an định thiên hạ – vẫn là điểm hóa nhắc nhở thiên tử cần phải hiếu thuận với Trời, thuận theo đạo Trời mà hành xử. Tập Cận Bình bẩm sinh tay nắm Càn Cương (phần chính của quẻ Càn), mang theo sứ mệnh mà đến, trong tiềm ý thức mới có giấc mộng thịnh thế của Trung Quốc.

“Vực trung lưỡng kiến tinh kì mĩ, tiền nhân bất cập hậu nhân tài”: Vùng Quan Trung đã xuất hiện hai lần lá cờ thiên tử, một lần đã thành tựu triều đại đỏ ĐCS Trung Quốc hôm nay ở Diên An, một lần nữa chính là thiên tử Quan Trung khai sáng triều đại mới, nhưng triều đại đỏ sẽ không bao giờ sánh được với triều đại mới.

Ở đây chính là đã có thể nhìn ra được hàm nghĩa “thuận thiên hưu mệnh” ở phía trên rồi, kết thúc mệnh của ai đây? Mệnh của triều đại đỏ – ĐCS Trung Quốc.

Đây thật là khiến cho những người đứng đầu ĐCS Trung Quốc phải giật mình run sợ! Chính là giống như người thống trị qua các triều đại, từ trong Thôi Bối Đồ đã nhìn thấy được sự diệt vong của triều đại này giống như vậy!

2. Kim Lăng Bia Tháp Văn: Người khiến Đảng cộng sản Trung Quốc diệt vong có chữ “Bình”

“Kim Lăng Bia Tháp Văn” (Văn tự được khắc trên bia đá ở tháp Kim Lăng) là một trong 10 đại dự ngôn lưu truyền ở dân gian Trung Quốc, tương truyền là được sáng tác bởi vị quân sư và học giả nổi tiếng Lưu Bá Ôn vào những năm đầu triều đại nhà Minh.

Vào năm thứ 7 thời Dân Quốc (năm 1918) “Kim Lăng Bia Tháp Văn” được phát hiện bên trong tòa tháp (Kim Lăng) ở Nam Kinh. Tấm bia văn theo trật tự thời gian đã đoán trước một số sự kiện trọng đại sẽ phát sinh ở Trung Quốc sau thế kỷ 20, bao gồm cuộc nội chiến giữa Quốc Dân đảng và ĐCS Trung Quốc, Nhật Bản xâm lược Trung Hoa, ĐCS Trung Quốc thống trị Trung Quốc, cho đến thời kỳ sau ĐCS Trung Quốc.

Trong đó, đối với những sự kiện chủ yếu của một kỳ lịch sử này, khả năng tiên đoán chuẩn xác về nhân vật và thời gian khiến người ta mở rộng tầm mắt, hơn nữa mức độ chuẩn xác của tât cả dự ngôn cho đến hôm nay đều đạt đến 100%.

Ông Nhậm Tĩnh Tư, ký giả của Thời báo Đại Kỷ Nguyên phân tích, câu “dân ba dân mười dân ba bảy” đã đoán trước thời gian ĐCS Trung Quốc diệt vong. “Dân” là chữ trong quốc hiệu của ĐCS Trung Quốc, ở đây là chỉ chính quyền của nó. “Dân ba dân mười” chính là “dân ba mươi”, thêm lên “dân ba bảy”, tức “dân sáu bảy”. “Dân” (民) lại có phát âm tương tự với “mệnh” (命). Là chỉ chính quyền ĐCS Trung Quốc có 67 năm thọ mệnh, tức sẽ diệt vong vào năm 2017.

” Hoa đỏ nở hết hoa trắng nở”: “Hoa đỏ nở hết”, màu đỏ trước giờ luôn là màu biểu tượng của ĐCS Trung Quốc, điều này chính là chỉ ĐCS Trung Quốc diệt vong. “Hoa trắng nở” có hai ý nghĩa: Một là chỉ họ của người giải thể ĐCS Trung Quốc có chứa một chữ “bạch” (白); hai là chỉ chính quyền mới là lấy dấu hiệu màu trắng làm chủ.

Hai câu thơ tiếp sau của bia văn: ” Thập cửu giai nhân ngũ ngũ tuế, Địa linh nhân kiệt sản tân quý “( Tạm dịch: 19 giai nhân 55 tuổi, Đất linh sinh hào kiệt mới), còn tiên đoán trước trong tên của người giải thể ĐCS Trung Quốc có một chữ “bình” (平).

Hai câu này được giải thích là: “Thập cửu (十九)” (19) tương đương với “nhị thập (二十) giảm nhất (一)” (20 trừ 1). Chữ “nhị” (二) cộng với chữ “thập” (十) hợp thành một chữ “Vương” (王), trừ đi “nhất” (一) sẽ trở thành chữ “can” (干), sau đó lại thêm lên chữ “nhân” (人) (hai nét phẩy) trở thành một chữ “bình” (平). “Ngũ ngũ” (5 5) là chỉ hai nhiệm kỳ của ĐCS Trung Quốc, một nhiệm kỳ là 5 năm.

“Địa linh nhân kiệt” (đất thiêng sinh hào kiệt) là chỉ đất nước và con người Trung Quốc đã hoàn toàn vứt bỏ Đảng cộng sản. Nhìn từ văn tự trên dưới cho thấy sau khi vứt bỏ Đảng cộng sản rồi thì thể chế và xã hội Trung Quốc sẽ rực rỡ huy hoàng hẳn lên, chữ “sản” trong đây hẳn là chỉ có được cuộc bầu cử dân tuyển. “Quý” là chỉ người nắm quyền.

ĐCS Trung Quốc diệt vong sau thời của ông Hồ Cẩm Đào, họ của người giải thể ĐCS Trung Quốc có chứa một chữ “bạch (白)”, hơn nữa chính quyền mới sẽ sinh ra trong khoảng thời gian từ tháng 10/2016 đến tháng 10/2017, họ tên của người nắm quyền trong chính quyền mới lại mang 1 chữ “bình”.

Bởi vậy, đáp án hợp lý nhất là ông Tập Cận Bình (chữ phồn thể của chữ “tập (習)” có chữ “bạch (白)”, tên là “bình”) sẽ là người giải thể ĐCS Trung Quốc, đồng thời sẽ là vị Tổng thống đầu tiên của chính quyền dân chủ Trung Quốc được nhân dân bầu chọn. Ông sẽ nắm quyền 2 nhiệm kỳ trong chính quyền dân chủ Trung Quốc mới, một nhiệm kỳ là 5 năm.

3. Mã Tiền Khóa của Gia Cát Lượng: Tiếng gà gáy sáng, đạo này đại suy

Dự ngôn “Mã Tiền Khóa” là do Gia Cát Lượng nhà Thục Hán thời Tam Quốc sáng tác. Nhắc đến Gia Cát Lượng, có thể nói hầu như nhà nhà đều biết, nhưng rất ít người biết về “Mã Tiền Khóa”.

Tương truyền Gia Cát Lượng vào lúc nhàn hạ trong quân ngũ đã sáng tác “Mã Tiền Khóa” (Tên “Mã Tiền Khóa” có nghĩa là “quẻ bói gieo trước ngựa”). Đây là bài tiên tri dự đoán những đại sự trong thiên hạ.

“Mã Tiền Khóa” tổng cộng có 14 khóa, thuận theo trật tự thời gian, một khóa tiên đoán một thời kỳ lịch sử. Dự ngôn trong khóa 11 là thời kỳ của ĐCS Trung Quốc: “Tứ môn sạ tích, Đột như kỳ lai, Thần kê nhất thanh, Kỳ đạo đại suy” (Tạm dịch: Bốn cửa mở toang, Thình lình đột ngột, Tiếng gà gáy sớm, Đạo này đại suy).

“Sạ (乍)” làm động từ ý là mở rộng, “tích (辟)” ý là mở ra, “sạ tích” là chỉ mở rộng ra. Bốn bên mặt của chữ “Khẩu (口)” giống như bốn cánh cửa, bốn bên duỗi thẳng ra (bốn cửa mở toang) thành một chữ “cộng (共)”. “Đột (突)” chỉ Đột Quyết, nằm ở khu vực Liên Xô cũ, chỉ nơi bắt nguồn của ĐCS Trung Quốc. Hai câu đầu là chỉ thế lực ngoại lai “cộng sản” quấy nhiễu Trung Hoa. Hai câu sau “Tiếng gà gáy sáng, đạo này đại suy” tức là chỉ chính quyền ĐCS Trung Quốc diệt vong vào năm con gà. Mà năm 2017 chính là năm con gà.

Điều trùng hợp nữa là, trong câu thơ cuối “hầu tử mãn hạp kê đào giá” (con khỉ đầy pháo, con gà trốn khỏi cái khung) trong đoạn cuối “Thiêu Bính Ca” của Lưu Bá Ôn cũng tiên đoán ĐCS Trung Quốc sẽ khó tránh khỏi diệt vong vào năm con gà.

4. Cao Trí Thịnh: Đức Chúa khải thị “ĐCS Trung Quốc sẽ sụp đổ vào năm 2017″

Ông Cao Trí Thịnh, luật sư nhân quyền nổi tiếng Trung Quốc bị ĐCS Trung Quốc bức hại trong suốt thời gian dài, khi tiếp nhận phỏng vấn của truyền thông nước ngoài, đã hai lần tiên đoán ĐCS Trung Quốc sẽ sụp đổ vào năm 2017.

Cao Trí Thịnh phân tích về quan điểm cho rằng ĐCS Trung Quốc sẽ “Tuyệt đối không tự diệt vong”, quan điểm này kỳ thực là nói nhảm, bởi vì trong lịch sử nhân loại không có triều đại nào mà không bị tiêu vong, không có triều đại nào tồn tại cho đến tận bây giờ, ông nói rất nhiều người nhìn nhận rằng ĐCS Trung Quốc hiện nay quá mạnh, nên khả năng sụp đổ gần như không xảy ra, nhưng ông lại cho rằng những bước đi của nhân loại không được quyết định bằng vũ lực ở trong tay những người cầm quyền, nên dựa vào lực lượng mạnh ở bên ngoài để đánh giá là không đáng tin cậy. Cao Trí Thịnh nêu thí dụ điển hình như Triều Đại nhà Tần và Liên Xô cũ lúc đương quyền có uy lực rất mạnh, nhưng lại sụp đổ một cách rất nhanh chóng.

Trong câu cuối cùng của bài viết này ông Cao Trí Thịnh nói, sự kiện “ĐCS Trung Quốc sụp đổ vào năm 2017” là sự kiện trọng đại của lịch sử thế giới, nên ông không thể nào tùy tiện tiết lộ cho mọi người biết được. Ông nói đây chỉ là giới thiệu cho cuốn sách “Năm 2017, Trung Quốc phục hưng” sắp được xuất bản, tất cả đều nằm trong cuốn sách này, ông Cao hy vọng mọi người tin tưởng và đề nghị mọi người đọc cuốn sách này của ông.

Ngày 25/1/2016, ông Cao Trí Thịnh lần nữa đăng tải một bài viết có tên “Luận bàn về ĐCS Trung Quốc sụp đổ năm 2017″. Bài viết nói, tiên đoán “Năm 2017, ĐCS Trung Quốc sụp đổ năm 2017 ” của ông là đến từ khải thị của Thần, khải thị này lúc mới đầu cũng khiến ông kinh tâm động phách.

Có một người tình báo tên Lý Hưng (tên tạm) tiết lộ, những năm 80 thế kỷ trước, thời ông công tác tại Nhã An, Tứ Xuyên, có một cao nhân trong dân gian từng nói với ông một câu: sau thời Đặng, số mệnh ĐCS Trung Quốc sẽ tới trong 4 chữ “Giang Hồ Tập Vô” này.

Lý Hưng cho biết, thời đó, vị cao nhân này không lưu lại chữ viết, 4 chữ này có thể là: “江湖习五” (Giang Hồ Tập Ngũ), “江胡习武” (Giang Hồ Tập Vũ), “江胡习无” (Giang Hồ Tập Vô) hay là “江胡习伍” (Giang Hồ Tập Ngũ)

(âm đọc giống nhau nhưng chữ viết và nghĩa hoàn toàn khác nhau) cũng không biết được.

Năm đó, ông cũng không quá xem trọng chuyện này, nhưng 30 năm qua đi rồi, nhìn thấy Tập Cận Bình đăng lên vị trí cao nhất, ông mới không khỏi thán phục khả năng toán số thần kỳ của vị cao nhân này.

Từ lịch sử ĐCS Trung Quốc sau năm 80 có thể thấy, 4 chữ vị cao nhân đó nói năm nào, 3 chữ trước đã thành sự thật, chính là “Giang, Hồ, Tập”, không thể nghi ngờ được. Từ thời những năm 80 thế kỷ trước đến nay, Giang Trạch Dân, Hồ Cẩm Đào, Tập Cận Bình lần lượt đăng quang, nắm giữ đỉnh cao quyền lực trong ĐCS Trung Quốc.

Có phân tích cho rằng, chiểu theo cách nói của ĐCS Trung Quốc, Tập Cận Bình hiện nay là người tiếp nối thứ năm, nhưng hiện nay ĐCS Trung Quốc khí mệnh đã tận, sau Giang, Hồ, Tập mà nói thì không có kẻ thứ sáu. Vậy chữ thứ tư trong 4 chữ của cao nhân trong dân gian đó nói thì chính là chữ “vô” (无) (“vô” có nghĩa là không, chỉ sự kết thúc).

Nhiệm kỳ của Tập Cận Bình đến năm 2017 là chấm dứt, như vậy “Giang, Hồ, Tập vô” đến năm 2017 Tập Cận Bình hết nhiệm kỳ báo hiệu sự chấm hết của ĐCS Trung Quốc.

6. “Tàng tự thạch” ở Quý Châu tỏ rõ “Trời diệt Trung Cộng”, 260 triệu người “tam thoái” giữ bình an

Tháng 6/2002, tại làng Chưởng Bố, huyện Bình Đường, tỉnh Quý Châu phát hiện địa chất kỳ quan “Tàng tự thạch”, có 6 chữ lớn ” Trung Quốc cộng sản đảng vong ” xếp hàng ngang giống như được điêu khắc nổi lên trên bề mặt.

Các chuyên gia ước tính “Tàng Tự Thạch” có niên đại khoảng 270 triệu năm trước, từ thời Kỷ Permi. Nó rơi từ một vách núi cao cạnh thung lũng sông Chưởng Bố. Trên vách núi dốc đứng, có thể thấy một vết lõm do nó nằm ở đó trước khi bị rơi xuống vị trí hiện tại. Nó bị tách làm đôi khi bị va chạm, và những chữ “Trung Quốc Cộng Sản Đảng Vong” đã lộ ra.

Chuyện này thật là kỳ diệu, chắc là trăm ngàn năm có một rồi.

Ban đầu dưới sự quảng bá rầm rộ của các phương tiện truyền thông ĐCS Trung Quốc, tuyến du ngoạn tại thôn Chưởng Bố” đã hấp dẫn hàng triệu du khách, họ đến để tận mắt chứng kiến “tàng tự thạch”.

Thế nhưng khi biết chuyện vì để ngăn ngừa các du khách “hiếu kỳ” lỡ miệng nói ra 6 chữ này, ĐCS Trung Quốc đã phái người giám sát chặt chẽ.

Cùng nghe ca khúc và hình ảnh tàng tự thạch

Theo chúng tôi chúng tôi tinhhoa.net

Bạn đang xem bài viết Người Trung Quốc Nghĩ Gì Về Người Việt Nam? trên website Namtranpharma.com. Hy vọng những thông tin mà chúng tôi đã chia sẻ là hữu ích với bạn. Nếu nội dung hay, ý nghĩa bạn hãy chia sẻ với bạn bè của mình và luôn theo dõi, ủng hộ chúng tôi để cập nhật những thông tin mới nhất. Chúc bạn một ngày tốt lành!